Chương 427: Khối u ác tính
Trên thực tế, đầu năm nay tư tưởng của Diệp Mẫn Kiệt đang cực kỳ sống động. Anh giúp Trịnh Trung Quang dưỡng lão đưa ma, chưa kể đến việc 300000 tệ đều là của anh, dù anh được 10000 hay 20000 tệ thì cũng đủ để làm ăn và phụ giúp gia đình rồi. Có lối thoát thì cảm thấy trong lòng thanh thản hơn rất nhiều! Bước chân cũng bước nhanh hơn không ít!
Trước đó, ở một mức độ nào đó mà nói, Giang Châu phải nợ mình một tình mới đúng. Thế nhưng anh lại nghĩ rằng vay tiền Giang Châu cũng tương đương với việc mắc nợ ân tình. Mà vừa nãy Giang Châu bảo mình có khó khăn thì mở miệng, tâm lý Diệp Mẫn Kiệt lại có chút do dự. Vẫn cắn răng cự tuyệt.
Nhưng mà bây giờ trong tay không có đủ 2000 tệ, anh lấy đâu ra số tiền này giờ? Diệp Mẫn Kiệt đau đầu cực kỳ. Trong đầu anh chợt hiện lên cái tên Trịnh Trung Quang. Đúng rồi. Ông ấy là chú của anh, bây giờ ông chỉ có anh là người thân duy nhất ở Trung Quốc đại lục, ông cũng đã lớn tuổi, ngày thường chi tiêu cũng tằn tiện nên hẳn là tiết kiệm được rất nhiều tiền. Còn hai đứa con kia thì đang ở Hồng Kông, sau này già cả thì ai sẽ chăm sóc đưa ma cho ông? Ông có thể cho tiền ai khác ngoài anh cơ chứ?
Nghĩ đến đây Diệp Mẫn Kiệt liền thở phào, anh đứng dậy đi giày rồi đi về phía tứ hợp viện của Trịnh Trung Quang. Anh gõ cửa, thì lại phát hiện cửa đã đóng, rõ ràng Trịnh Trung Quang không ở đây. Diệp Mẫn Kiệt sững sờ. Không đúng! Hôm nay Trịnh Trung Quang được nghỉ, sao mà ông không ở đây được?
"Chú?"
Diệp Mẫn Kiệt lại hô lên một tiếng. Thế nhưng căn nhà vẫn trống rỗng, đoán chừng người trong đó đã đi ra ngoài. Diệp Mẫn Kiệt bị quỷ thần xui khiến nên đẩy cửa bước vào. Trong phòng, đồ đạc rất đơn giản, chỉ có hai cái rương lớn cũ kỹ bằng gỗ lim, trên bàn có một ngọn đèn dầu. Chăn mền được gấp gọn gàng vuông vức như một khối đậu phụ, trên tường có một bức ảnh đen trắng, cùng với chân dung của một vĩ nhân. Không còn gì thêm nữa.
Diệp Mẫn Kiệt nhịn lại tâm tư của mình, xoay người nhẹ nhàng muốn rời đi. Nhưng mà vừa quay đi, anh lại chợt thoáng thấy một một tấm ảnh được đặt dưới mảnh giấy trắng nổi bật ở trên hai cái rương gỗ. Đó là gì? Ý nghĩ tò mò chợt lóe lên, Diệp Mẫn Kiệt ngay lập tức phản ứng lại, anh bước đến chiếc rương bằng gỗ đỏ, đưa tay cầm mảnh giấy lên.
Đó là một tờ giấy chẩn bệnh. Chỉ trong nháy mắt, anh đã nhìn thấy điểm mấu chốt.
"Phát hiện một khối lớn đang phát triển trong dạ dày gây tổn thương cho cơ thể, chẩn đoán sơ bộ là một khối u ác tính."
Khối u ác tính. Khoảnh khắc những lời này rơi vào mắt Diệp Mẫn Kiệt, anh lập tức sững sờ tại chỗ! Đây, đây không phải là ung thư sao? Hơn nữa còn là một khối u ác tính! Anh cũng đã đọc qua sách, biết mấy chữ này đại biểu ý tứ gì, trong khoảng thời gian này Trịnh Trung Quang vẫn luôn nấu thuốc bắc trong sân, ông cũng đã sụt cân cực kỳ nhanh. Diệp Mẫn Kiệt bận đến nỗi ngày nào làm xong cũng lăn ra ngủ, không có thời gian hỏi han gì nhiều, anh vẫn luôn nghĩ nguyên nhân là do tuổi già nên kém ăn mà thôi. Tuyệt đối không nghĩ đến là bị bệnh!
Nhất thời suy nghĩ trở nên phức tạp, Diệp Mẫn Kiệt lập tức đặt lại tờ chẩn đoán về chỗ cũ, sau đó bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại. Cùng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền