Chương 434: Cháu giúp ông đi Hồng Kông, tìm bọn họ trở về
Trịnh Trung Quang nằm trên giường bệnh, ý thức mơ hồ, ông thấy Giang Châu, muốn nói điều gì đó, chỉ thấy hắn xua tay. Ở cạnh bên, Diệp Mẫn Kiệt mắt đỏ hoe, đang nói chuyện với Giang Châu.
"Chú mắc bệnh này đã có một thời gian rồi."
Diệp Mẫn Kiệt nghẹn ngào nói:
"Vừa rồi bác sỹ nói, khối u phát triển quá nhanh, không còn được mấy ngày nữa, bảo chúng ta chuẩn bị sẵn sàng."
Giang Châu nghẹn ngào không nói được lời nào. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, cứ như bất ngờ bị người ta đánh mạnh vào gáy. Giang Châu chỉ cảm thấy bầu không khí trong phòng bệnh ngột ngạt đến đáng sợ.
"Anh đi ra ngoài một lúc."
Giang Châu liếc nhìn Trịnh Trung Quang, hướng về phía ông lộ ra một khuôn mặt tươi cười:
"Ông ơi, không sao đâu, cứ dưỡng bệnh cho khoẻ, cháu sẽ trở lại ngay."
Hắn không thể tiếp tục nán lại nữa, đi ra cửa, liếc mắt liền nhìn thấy đám người Giang Minh ngồi trên băng ghế dài ở bên ngoài. Ai nấy đều có nét mặt căng thẳng, nhìn thấy mình đi ra, Giang Minh lập tức đứng lên.
"Tỉnh chưa?" Giang Châu gật đầu, lại thấy Giang Hạo Minh đang cúi đầu làm bài tập trên ghế, nói:
"Anh à, anh dẫn chị dâu cùng Hạo Minh còn cả Mộng Ly đều trở về đi, chỗ này có em và Mẫn Kiệt trông coi là được."
Giang Minh còn muốn nói thêm gì nữa, lại theo ánh mắt của Giang Châu nhìn thấy Hạo Minh đang chăm chú làm bài tập, lập tức gật đầu, không nói gì nữa.
"Ngày mai anh tới đưa cơm cho ngươi, có chuyện gì đừng giấu giếm, nghe không?"
Giang Minh không phải người ngu. Tới nơi này mấy ngày, anh liền nhìn ra Giang Châu đối xử với Trịnh Trung Quang như người thân. Ông chú này rất tốt, đặc biệt rất thương con nít. Giang Minh nói xong, chào hỏi mấy người đứng dậy, mang theo bọn họ trở về tứ hợp viện.
Giang Châu có chút rối trí, suy nghĩ một chút, đi vào phòng làm việc của bác sỹ. Bác sỹ nhìn thấy là Giang Châu, lập tức hiểu mục đích hắn tới.
Bác sỹ nói:
"Là tới hỏi bệnh tình sao?"
Giang Châu gật đầu, bình tĩnh nhìn bác sỹ, một lát sau mới khó dọc mở miệng:
"Một tia hi vọng cũng không có sao?"
Tuy biết rất rõ kết quả, những hắn vẫn nhịn không được mở miệng hỏi.
Đúng vậy, đây chính là ung thư. Ngay cả khi dòng thời gian lùi lại vài thập kỷ, giới y học vẫn chưa có cách chữa khỏi. Chớ nói chi là vào thời kỳ đầu của thập niên tám mươi.
Bác sỹ lộ vẻ tiếc nuối, lắc đầu:
"Trước đây ông ấy đến khám bệnh này, tôi nói tây y xem như trị không nổi rồi, ông ấy nói để về thử trung y."
"Đáng tiếc chắc uống phải thuốc dổm, nếu không, còn có thể sống lâu một hai tháng."
Thứ như tế bào ung thư, ai cũng không nói chắc được. Bác sỹ nói xong, lại là một khoảng lặng kéo dài.
Giang Châu chỉ cảm thấy vô cùng phiền muộn. Hắn gật đầu, nói cám ơn, xoay người rời khỏi bệnh viện.
Thì ra Trịnh Trung Quang biết mình mắc bệnh ung thư từ trước đó. Thứ bệnh này khiến ông đau đớn khôn nguôi. Đau quá đi.
Năm đó mình ra chiến trường, người trúng mấy viên đạn, không có thuốc tê, trực tiếp nung đỏ dao găm khử trùng, xẻ thịt lấy ra đầu đạn. Lúc ấy ông vẫn có thể cắn răng chịu đựng, không kêu la tiếng nào. Nhưng cái thứ ung thư này, sao lại đau như thế?
Trịnh Trung Quang có quá nhiều không cam lòng, ông há hốc mồm, vốn định kêu Giang Châu cho mình uống thuốc giảm đau, thế nhưng không bao
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền