ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Chuộc Tội Với Vợ Con

Chương 436. Tìm được người rồi

Chương 436: Tìm được người rồi

Kiến trúc ở đây thật kỳ lạ. Một tầng lầu không được sắp xếp chỉnh tề theo kiểu một căn hộ một gia đình, mà thường có nhiều hàng quán trên một hành lang. Hơn nữa đi qua hành lang, rẽ vào một góc, và một hành lang khác hiện ra. Không chừng đã đến một tòa nhà khác. Hơn nữa số nhà trên cửa cũng có người treo, có người không, tóm lại là rất phức tạp. Giang Châu đời trước vào sau những năm 2000 mới tới cảng thành, lúc ấy Cửu Long thành trại đã bị hủy, vì vậy không hề biết về những quanh co uẩn khúc này.

Lúc này đây, nếu không phải có anh Tân, một người nói giọng địa phương đưa đi tìm người, vậy chắc chắn sẽ rất phiền phức. Đi khoảng hơn nửa tiếng, anh Tân vừa đi vừa hỏi bằng tiếng Quảng Đông. Bao thuốc mà gã cầm trong tay, chính là thuốc mà Giang Châu cho gã, lúc này cũng đã vơi đi không ít. Rốt cục, sau khi một bà lão nhận thuốc, hút mạnh vài hơi, mới chậm rãi mở miệng.

"Cậu nói Nguyệt Hương sao? Từ nơi này qua một cái rẽ là tới! Con trai của cô ta mới vừa về mấy ngày trước, nghe nói chuẩn bị tìm việc làm, tốt nghiệp đại học danh tiếng, muốn mời khách ăn cơm đây!"

Bà sinh sống ở chỗ này nhiều năm rồi, cũng là dân từ đại lục tới. Vì vậy bà biết hết người đại lục tới trong mấy năm sau đó.

Rốt cục cũng biết tin rồi, hai người hiển nhiên đều thở phào nhẹ nhõm. Anh Tân vừa cười vừa đưa một điếu thuốc qua, lúc này mới tạm biệt bà lão.

"Em tự đi đi, anh ở cửa chờ em, em đi ra thì cứ gọi anh một tiếng là được."

Đi qua khúc quanh, anh Tân bỗng nhiên nở nụ cười mập mờ, nhún nhún vai về phía Giang Châu, cái răng vàng lớn lấp lánh dưới ánh đèn của khu đèn đỏ bên cạnh. Giang Châu hơi sững, nghiêng đầu liếc nhìn.

"Đồ ngon bổ rẻ! Em có muốn thử không?"

Một cô gái tóc dài đi tới, quàng lấy cánh tay của anh Tân, thanh âm vừa ngọt lại nũng nịu.

Được lắm. Muốn kiếm gái à. Giang Châu tránh ra một bên, không đáp, vỗ vỗ bả vai của anh Tân, sau đó xoay người đi về phía biển căn hộ treo số 27.

Lúc này đã gần mười giờ, nhưng trên hành lang khắp nơi đều là âm thanh trò chuyện ầm ĩ. Đánh bạc, chơi gái, cười đùa đánh chửi, cái gì cần có đều có.

- Cốc cốc...

Giang Châu gõ cửa. Trong chốc lát chỉ nghe thấy bên trong truyền đến tiếng bước chân. Ván sàn quá mỏng, thậm chí ngay cả tiếng dép cũng có thể nghe rõ ràng.

"Ai đó?" Một giọng nữ truyền đến, nghe tuổi hơi lớn, giọng Quảng Châu, lại có một loại cảm giác dịu dàng kỳ dị.

Cửa bị kéo ra một khe nhỏ, lộ ra một đôi mắt cảnh giác từ bên trong cánh cửa. Giang Châu lui về sau một bước, để cho người bên trong cửa có thể nhìn rõ bản thân.

"Là bà Triệu Nguyệt Hương sao?"

Giang Châu mở miệng cười, gằn từng chữ:

"Là Trịnh Trung Quang kêu cháu tới."

Trịnh Trung Quang. Khi 3 chữ này rơi vào trong lỗ tai của Triệu Nguyệt Hương, khiến bà sững sờ. Cứ như là chuyện đó rất xa xôi. Bà hoảng hốt giây lát, nhưng không mở cửa, ánh mắt vẫn cảnh giác. Dù sao, sống ở địa phương này nhiều năm như vậy, từng bị lừa, từng bị đánh, thậm chí uy hiếp đòi phí bảo hộ. Chuyện thứ nhất bà học được chính là bảo vệ bản thân, bảo vệ con.

Giang Châu cũng không gấp, hắn vươn tay, móc từ trong túi ra một phong thơ, đưa tới.

"Đây là ông Trịnh gửi cho bà, bà đọc đi ạ."

Triệu Nguyệt Hương

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip