ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Chuộc Tội Với Vợ Con

Chương 438. Nguyệt Hương à, em có thể hát cho anh nghe một khúc dân ca không?

Chương 438: Nguyệt Hương à, em có thể hát cho anh nghe một khúc dân ca không?

Trong phòng bệnh, hai đứa con thay phiên chăm sóc ông. Ông nhìn thấy đứa con trai năm đó chỉ cao hơn một nửa mình, giờ đã cao lớn, trưởng thành. Cô con gái hồi nhỏ ông ôm trong tay, bây giờ cũng duyên dáng yêu kiều. Ông rất vui.

Triệu Nguyệt Hương hằng ngày đều tới chăm sóc ông. Trong mắt Trịnh Trung Quang, năm tháng dường như chưa từng lưu lại bất kỳ dấu vết gì trên gương mặt Triệu Nguyệt Hương. Vợ ông vẫn là cô gái nhỏ xinh đẹp đáng yêu trước đây, khi đi cùng ông thì tết tóc hai bím, khuôn mặt như quả táo đỏ, tươi ngon mọng nước lại đáng yêu.

Những ngày kế tiếp, đối với Trịnh Trung Quang mà nói, mọi thứ dường như đều trở nên sống động và tươi sáng.

Bởi vì mối quan hệ của Giang Châu, chủ nhiệm khu phố Trần Nguyên Phương qua đây, cầm một trăm đồng tệ, còn có một chút hoa quả, thăm Trịnh Trung Quang. Bên đại học Bắc Kinh cũng cử người sang thăm ông. Khi những người này cầm lấy tay ông, một cái tiếp lấy một cái vỗ nhè nhẹ, Trịnh Trung Quang dường như mọi thứ đều thích hoài.

Vào trưa ngay hôm đó, ánh mặt trời uể oải tràn vào từ bên ngoài phòng bệnh, khiến trong lòng Trịnh Trung Quang bỗng nhiên dâng lên một loại cảm thụ rất kỳ diệu.

"Nguyệt Hương à!"

Ông mở miệng, khẽ gọi vợ.

Triệu Nguyệt Hương đang giặt khăn chuẩn bị lau mặt cho ông, nghe Trịnh Trung Quang gọi mình, bà vội vắt khô khăn rồi chạy tới, cúi người xuống, hỏi chồng:

"Ai? Anh Trung, anh làm sao vậy?"

Trịnh Trung Quang cười cười, lại thở hổn hển, ông chỉ cảm thấy khắp người đau âm ỉ. Ông nghiêng người, liếc nhìn Trịnh Tú cùng Trịnh Hành đang gục đầu ngủ trên bàn, bỗng nhiên cảm khái nói:

"Con cái đều lớn rồi... em cũng hãy nghỉ ngơi thật tốt nha, vì anh, đã khiến em khổ cả đời."

Triệu Nguyệt Hương cảm thấy trái tim mình thổn thức. Bà lộ ra khuôn mặt tươi cười, giọng nói mềm mại nghẹn ngào, lắc đầu, nói:

"Anh Trung, làm gì có chuyện đó, em đi theo anh, chưa từng hối hận."

Nước mắt của Trịnh Trung Quang mãnh liệt trào ra. Ông cố gắng quay đầu đi, đưa tay gạt đi nước mắt. Đầu óc ông như bị kéo về rất lâu trước đây. Ông đờ ra, như nhớ ra điều gì đó, lại quay đầu, ánh mắt rơi vào trên người Triệu Nguyệt Hương, biểu cảm bỗng nhiên lưu luyến. Ông mấp máy môi, nhẹ giọng nói:

"Nguyệt Hương à, em còn nhớ lần đầu hai ta gặp nhau hay không?"

Triệu Nguyệt Hương bỗng nhiên cảm thấy sống mũi cay cay. Bà rưng rưng lệ, gật đầu:

"Nhớ, em nhớ mà."

"Em, hát cho anh nghe một khúc dân ca đi..."

"Ai... được, anh Trung, em hát cho anh, anh nghe nha."

Triệu Nguyệt Hương nghẹn ngào nói, cố thả lỏng cảm xúc, lúc này mới khe khẽ cất giọng hát.

"Lá đào trên ngọn cay cao, cảnh liễu giơ cao tận bàu trời xanh,"

"Ngồi vững vào nha, lắng nghe lời em nói..."

Làn điệu mềm mại nhỏ bé, ngữ điệu nhẹ nhàng.

Trịnh Trung Quang dường như đang trôi theo lời hát, trí óc cũng bắt đầu chậm rãi ngược dòng thời gian. Khi ông còn trẻ, gia đình ông giàu có, bản thân cũng vóc dáng cao to đẹp trai, vốn cứ tưởng có thể sống cuộc đời giàu đến hết một đời. Đáng tiếc, tiếng bom đạn nổ vang, khiến ông đột ngột thức dậy. Không kêu rên một tiếng, ông lập tức tòng quân.

Chiến tranh thật là chuyện giết người, nhưng mắt mở trừng trừng nhìn chiến hữu của mình từng người ngã xuống, trái tim ông cũng dần trở nên lạnh lẽo. Xông pha chiến đấu, giết đỏ cả mắt, ông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip