Chương 441: Sự thật lạnh sống lưng
Trong lòng Giang Châu lúc này hiện lên một loại cảm giác thập phần kỳ lạ. Hắn cũng không ngốc, rất nhiều chuyện có thể xâu chuỗi lại với nhau, vừa nghĩ một cái liền hiểu rõ ràng mọi thứ.
Chú Trịnh bị bệnh là có thật, nhưng sao chú ấy lại đổ bệnh ngay vào ngày đến Hồng Kông được? Hơn nữa đây là bệnh ung thư, chứ không phải là một bệnh đột ngột phát sinh, làm sao có thể bảo ngã là ngã luôn được? Chỉ tiếc là lúc đó hắn cũng không biết, cũng chưa từng nghĩ tới chuyện này. Lúc này ngẫm về biểu hiện từ trong ra ngoài của Diệp Mẫn Kiệt, hắn cũng đại khái đoán ra mọi việc.
Nhưng điều mà Giang Châu không ngờ chính là hắn chưa từng nghĩ rằng sự việc lại xảy ra nhanh đến như vậy. Vì vậy, hầu hết các vụ án chưa được giải quyết đều xảy ra vào thời điểm này. Các thế lực hắc ám rất hung hăng ngang ngược, có một số người còn có những thủ đoạn tàn nhẫn vô lương tâm hơn để đạt được mục đích của mình. Trong hai kiếp sống của mình, hắn đã thấy nhiều thủ đoạn, đặc biệt là vào thập niên tám mươi chín mươi, khi mà lưới trời vẫn chưa hoàn thiện, bao gồm cả một số phương pháp điều tra.
Hắn dừng lại, đi về phía đống cặn rồi ngồi xổm xuống để xem xét kỹ hơn. Quả nhiên là cái thuốc kia. Cặn đã khô, chỉ còn nước đen chảy xuống đất. Đất vàng bị nước thuốc thấm vào, một mảng cỏ xanh to bằng lòng bàn tay đều bị khô héo, xung quanh có chuột chết ngổn ngang, nhìn thấy mà thập phần kinh hãi. Trái ngược hoàn toàn với thảm cỏ xanh mướt xung quanh.
Đồng tử Giang Châu hơi co lại, trong đầu có một một ý nghĩ hiện lên. Hắn vươn tay ra nhặt một viên ngói vỡ, đào một chút đất lên, đưa lên chóp mũi ngửi ngửi. Chỉ có một mùi tanh thoang thoảng, ngoài ra không ngửi ra mùi gì khác.
Sau một hồi suy nghĩ, hắn quay người trở lại sân, tìm một cái lọ nhỏ tráng men và bỏ tất cả đất và bã thuốc vào đó. Khi quay lại thì thấy Diêu Quyên đã dậy. Sau khi đánh răng rửa mặt xong, cô đang chuẩn bị nấu nướng. Thấy Giang Châu từ ngoài trở về, cô nghi hoặc nhìn hắn:
"Tiểu Châu, sao vậy? Em quên gì đó sao?"
Giang Châu lắc đầu, bước tới, đưa cái lọ men trong tay cho cô.
"Chị dâu, chị giúp em giấu cái lọ men này đi. Tuyệt đối đừng để Đoàn Đoàn Viên Viên và Hạo Minh tìm thấy, giám sát cẩn thận một chút."
Diêu Quyên bị vẻ mặt nghiêm túc của Giang Châu làm cho hoảng sợ. Cô vội vàng cầm lấy, xem qua thì thấy nó đen như mực, cái hỗn hợp này có mùi mà không biết là mùi gì khiến cô nhíu mày.
"Chuyện là sao?"
Sắc mặt Diêu Quyên thay đổi, dần trở nên nghiêm túc hỏi:
"Đây là cái gì? Sao lại không thể đụng vào?"
Giang Châu im lặng một lúc, cuối cùng mới nói:
"Có thể là độc."
Diêu Quyên nghe thấy Giang Châu nói vậy thì bị sốc đến mức cảm thấy mình đang cầm một củ khoai nóng phỏng tay, đặt ở đâu cũng không an toàn. Cô nói:
"Ai nha, em kiếm thứ này ở đâu vậy? Thứ này nguy hiểm quá!"
Nói được mấy câu, Diêu Quyên lại nhíu mày nói tiếp:
"Em giống hệt như anh trai em, luôn làm ra mấy chuyện kỳ quái! Thôi em nhanh đi đi, thứ này chọn sẽ nhất định cất kỹ giúp em! Nếu Đoàn Đoàn Viên Viên mà vô tình chạm vào không phải là xong rồi sao!"
Giang Châu gật đầu, hít một hơi thật sâu, rồi lại nói với Diêu Quyên về đống thuốc ở ngoài cửa, sau đó mới xoay người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền