**Chương 464: Thần thông của Giang Châu trợ giúp**
Giang Châu ló đầu ra ngoài, ngáp một cái, uể oải liếc nhìn mọi người.
"Ồ? Sao nhiều người vậy? Tôi nói này, sao sáng sớm ra mà đã sôi động thế!"
Mọi người: "..."
Đã gần chín mười giờ rồi, thế mà còn vẫn đang ngủ?
Sáng sớm sao?
Giang Châu đi dép lê bước ra ngoài, hai tay đút túi quần, mỉm cười nhìn đám đông xung quanh.
"Các cô chú à, sáng sớm thế này không ngủ đi, sao lại vây quanh cửa nhà con vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?"
Phải biết rằng, tiếng hét vừa nãy của Đặng Thúy Hồng đánh động được đến ngay cả những người ở xa, Giang Châu sao lại không nghe thấy được?
Mấy người ở đây lẩm bẩm như vậy trong lòng, nhưng cũng không đoán được tâm tư của Giang Châu.
Hơn nữa đây là thời điểm tốt để buôn chuyện!
Ngay sau đó, Trương thẩm cùng Lý tỷ rẽ đám đông qua, lon ton chạy về phía Giang Châu, một trái một phải, rồi dùng cái giọng các nàng nghĩ là nhỏ lắm để kể cho Giang Châu chuyện vừa mới xảy ra.
Kể xong còn không quên hung hăng mắng một câu.
"Làm con gái làm sao có thể ô uế như thế được? Nếu đây mà là con gái của tôi, tôi phải đánh cho nó một trận!"
"Đúng rồi! Không có chút tự ái nào, cô nương như thế này thì ai dám lấy chứ?"
Hai người tức giận nói.
Hai người nói xong liền nhìn về phía Giang Châu, vốn tưởng rằng có thể tìm được trên mặt Giang Châu chút đồng tình, nhưng điều hai người không ngờ đến chính là…
Giang Châu nghe xong chỉ nhún vai, cười cười đút hai tay vào túi quần, đi đến bên cạnh Đặng Thúy Hồng.
Hắn cúi xuống, giả vờ tò mò muốn xem cô gái trước mặt là ai.
Mãi cho đến khi Đặng Thúy Hồng ngẩng đầu lên, Giang Châu mới "kinh ngạc" lùi lại một bước:
"Sao lại là cô?"
Mọi người: "???"
Đam mê buôn chuyện lại xuất hiện.
Chuyện gì đây?
Hai người quen nhau sao?
"Chú, dì, cô gái này là một cô gái ngốc nghếch. Hôm qua cháu đến thị trấn thì gặp tài xế đã lái xe giúp cháu lúc trước, anh tài xế kể lại câu chuyện về cô gái này."
Giang Châu dừng lại một chút rồi quay đầu nhìn về phía Đặng Thúy Hồng, thần sắc có chút thương hại.
"Cô nha, vì để vay tiền mà lại bị người ta đánh thuốc, sao cô không kể chuyện đó cho mọi người nghe? Cứ giữ khư khư trong lòng thì có ích lợi gì? Có ai đau lòng vì cô sao? Có khi người yêu của cô cầm được tiền rồi lại mang đi cho người con gái khác đấy!"
Giang Châu hừ một tiếng tựa hồ là tiếc hận, nói.
Những lời này lập tiếc khiến cho tất cả mọi người: "???!!!"
Cái gì?
Tất cả mọi việc ở quá khứ vào lúc này như dòng nước lũ đang dâng trào trong đầu Đặng Thúy Hồng.
Cô giống như là đang phát điên, lúc khóc lúc cười, đầu tóc rối bù, bộ sườn xám trên người bẩn đến mức không còn nhìn thấy màu sắc ban đầu.
"Giang Minh Phàm, anh thật độc ác! Anh thật độc ác!"
Cô hét lớn.
Giang Minh Phàm lạnh lùng nhìn cô, không đáp lại.
Trong lòng hắn hiểu rõ, chuyện này đã kết thúc rồi, từ nay về sau...
Đặng Thúy Hồng rốt cục cũng bình tĩnh trở lại.
Đôi mắt cô sưng đỏ nhưng không còn rơi lệ thêm nữa, cô nhìn Giang Châu, thấy ngay được ẩn ý trong mắt hắn.
Đối với cô mà nói, cái tấm màn cuối cùng này giờ đã bị kéo xuống rồi.
Cô không còn gì phải cố kỵ nữa.
"Đúng vậy, bây giờ kẻ kia lại cầm số tiền tôi tích cóp cho hắn, nói là đã có người yêu mới rồi cười nhạo tôi!"
Đặng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền