ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Chuộc Tội Với Vợ Con

Chương 468. Giang Minh mất tích

Chương 468: Giang Minh mất tích

Trần Đông Nhĩ vẫn còn nhớ hình ảnh lần đầu tiên ông gặp Giang Châu. Thanh niên trông vừa trẻ lại vừa ngây ngô, vừa mới đến Phí Thành, hắn đứng trước mặt ông nói là muốn cùng ông hợp tác. Mà lúc đó ông vừa thắng một cách đẹp mắt trong một cuộc chiến tiêu thụ, túi tiền của ông đang căng phồng, xung quanh toàn là những tiếng nịnh nọt. Làm sao ông có thể để ý cái cành ô liu từ một thanh niên không quen biết ném tới chứ?

Sau này... Khi ở trong phòng giam, ông suy nghĩ đã không biết bao nhiêu lần, rằng nếu như ông nhận lời hợp tác kia, thì có phải bây giờ đã khác rồi không. Nhưng mà suy đi tính lại thì kết quả cuối cùng vẫn là như nhau. Sẽ không. Người thanh niên này lòng có mãnh hổ, mắt nạp bách xuyên, mục tiêu của hắn là tinh thần đại hải, cho dù lúc đầu có hợp tác với hắn thì ông cũng sẽ trở thành trợ thủ hoặc bị thôn phệ mà thôi. Sau khi suy nghĩ minh bạch rồi thì ông cũng thông suốt.

Đây là lý do tại sao Trần Đông Nhĩ đến phân xưởng mới của Giang Châu để tìm việc. Ông biết mình không phải đối thủ của Giang Châu, vậy thì chẳng thà ông nhập bọn, lên cùng chuyến tàu cuối cùng để an ổn kiếm cơm thì tốt hơn.

Giang Châu đứng ngoài cửa quan sát một hồi, cho đến tận khi Trần Đông Nhĩ cầm một cái rổ đựng rau muống non đi ra. Khi thấy Giang Châu, Trần Đông Nhĩ liền ngẩn người. Chỉ trong một năm ngắn ngủi, địa vị giữa hai người đã cách xa nhau rất nhiều, thậm chí diện mạo cũng hoàn toàn khác so với lúc mới gặp, giống như ngày và đêm vậy.

"Cậu đến rồi?"

Trần Đông Nhĩ cười cười, đi tới, đặt giỏ rau trong tay xuống đất. Ông đẩy tấm ván gỗ che miệng giếng sang một bên, cầm lấy sợi dây thừng buộc vào gầu nước rồi ném ngược xuống giếng. Chỉ thấy một tiếng "bốp" hơi trầm muộn vang lên, rồi Trần Đông Nhĩ thuần thục nắm lấy sợi dây thừng lắc mạnh, đổ đầy xô nước. Trần Đông Nhĩ xách xô nước lên, đổ vào chậu rồi ngâm rau muống vào đó, sau đó thì ông lau tay, ngẩng đầu nhìn Giang Châu.

"Tôi biết cậu đang lo lắng điều gì, nhưng tuổi tôi cũng không còn quá trẻ nữa, mẹ tôi cũng đã lớn tuổi rồi,"

Trần Đông Nhĩ nói rồi quay đầu nhìn bà mẹ già của mình, rồi nói tiếp:

"Tôi đã không còn nghị lực, vốn liếng cũng bị quăng đi hết rồi."

"Giang Châu, ta chỉ muốn kiếm miếng ăn, để mẹ ta khỏi lo lắng."

Sống hai kiếp người. Giang Châu có thể nhìn ra được lời này của ông ấy là thật tâm. Nhưng mà chân thành nhất thời chứ không có nghĩa là chân thành cả đời, Giang Châu là người biết cân nhắc.

"Đông Tử, con đang nói chuyện với ai vậy?"

Trong phòng, Hoàng Đại Hương nghe thấy tiếng động liền vịn khung cửa, run rẩy bước ra ngoài. So với năm ngoái, bà đã già hơn rất nhiều, tóc đã bạc trắng. Trong suốt một năm nay, bà vẫn luôn lo lắng về Trần Đông Nhĩ đang ở trong tù, nghĩ về việc giúp ông chuộc tội và nghĩ về những ngày sắp tới. Đáng thương thay cho lòng cha mẹ trong thiên hạ.

Giang Châu có chút xúc động. Hắn mở miệng hô lên một tiếng:

"Bác à, cháu là bạn của anh Đông, đến thăm bác."

Hoàng Đại Hương kinh ngạc liếc nhìn Giang Châu, bà chỉ cảm thấy người trước mặt có chút quen thuộc, sau khi tìm tòi nửa ngày trong mớ trí nhớ không được nhiều lắm thì mắt bà liền hơi sáng lên. "Ừ! Tôi nhớ ra rồi, cậu là người đưa tiền cho tôi vào năm ngoài! Cậu là bạn của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip