Chương 477: Tam Nha Tử cùng chén Thanh Hoa
Trên xe rất nhiều người chen chúc nhau. Giọng Bắc Kinh đặc sệt vang lên:
"Nhường chỗ cái! Nhường chỗ cái! Ba tôi lớn tuổi, cho ông ấy một chỗ ngồi nghỉ ngơi một chút!!"
Một người đàn ông bán xong món ăn tùy ý để đòn gánh xuống đất, thét lên chen vào trong đám người. Giọng nói hùng hậu, thô lỗ mạnh mẽ, khiến Giang Châu cũng phải đưa mắt nhìn sang.
Vừa nhìn lên, vừa vặn ở bên cạnh mình, hành khách bên cạnh chen chúc hướng hắn, nói:
"Xích vào bên trong đi."
Người đàn ông để đòn gánh dưới đất, lại lấy ra một cái ghế xếp nhỏ từ trong cái sọt, sau đó nói với ông lão tóc hoa râm ngồi xuống.
"Ba, ba có đói bụng không?"
Anh ta hỏi.
Giang Châu chăm chú nhìn thêm, nhìn thấy hai cái cái thúng, hai cái mủng, suy đoán chắc là hai cha con cùng nhau vào Bắc Kinh bán một số thứ. Buôn bán khá tốt, bên trong đều trống rỗng.
Lão già ngồi xuống, lắc đầu, nói:
"Tam Nha Tử, nếu con đói bụng thì con tự ăn đi, ba nghỉ ngơi một chút, cứ mặc kệ ba."
Lớn tuổi, một khi mệt nhọc thì không muốn ăn uống gì hết.
Người đàn ông được gọi là Tam Nha Tử gật đầu, sau đó thò tay vào trong giỏ và lấy ra một chiếc túi vải, xem ra đóng gói rất kỹ, buộc rất chặt. Anh mở từng nút thắt của nó ra, để lộ một chiếc bát lớn bên trong với một chiếc đĩa úp ngược. Bên trong này chắc chứa thức ăn.
Mà trong nháy mắt cái chén xuất hiện, nó khiến Giang Châu nhìn muốn lòi con mắt! Trời ạ! Là một cái chén sứ Thanh Hoa lớn! Cách xa một mét, cũng có thể nhìn thấy hoa văn trên chén lớn. Toàn thân bát được trang trí bằng hoa văn cá ngựa tinh xảo, chỗ gần đáy bát còn vẽ hình ngựa phi trên sóng, đường nét phức tạp không lộn xộn, màu sắc là màu xanh lam nhạt. Mà men sứ trắng thì hơi ngả vàng, chắc là do niên đại xa xưa. Mí mắt của Giang Châu giật mạnh.
Chén này, đời trước hắn có từng nhìn thấy! Nhưng đó là ở trong nhà của một ông chủ, khi làm ăn, tránh không được đi thăm nhà người ta, ở trong một biệt thự cổ ở ngoại ô Bắc Kinh, trong một đại sảnh vô cùng xa hoa lộng lẫy, chính giữa có một chiếc chén Thanh Hoa để trong tủ kính. Giang Châu hiếu kỳ, nhìn kỹ, vì vậy ấn tượng sâu đậm. Lúc ấy ông chủ kia còn vô cùng đắc ý nói với mình, chén này là ông ta mua từ trên đấu giá hội vào mấy năm trước, bỏ ra hai triệu, ngần ấy năm trôi qua, giờ giá trị đã vượt quá hai mươi triệu. Giang Châu có chút xao động.
Hắn lặng lẽ ngồi thẳng người, nhìn chằm chằm cái chén kia thêm vài lần. Trên thực tế, muốn nhận rõ chén này có phải là cái chén mà mình đã gặp đời trước hay không, hết sức dễ dàng. Giang Châu còn nhớ rõ, ông chủ kia tỉ mỉ cầm bút chiếu sáng chiếu vào, chiếu vào một vết nứt rất khó nhận ra ở đáy chén, ông ta nói:
"Đáng tiếc, nếu như không có vết nứt này, thì giá của cái chén Thanh Hoa này, ít nhất phải tăng lên gấp đôi!"
Giang Châu có chút thất thần.
Người đàn ông kia dường như nhận ra Giang Châu đang nhìn mình. Anh ta cũng nhìn Giang Châu vài lần, nhìn kỹ mới phát hiện Giang Châu đang nhìn chằm chằm cái chén trên tay mình. Người đàn ông không nói gì, mở chén ra, lập tức lộ ra bốn củ khoai lang nướng bên trong, bên dưới là một chén nhỏ rau muống xào.
Tam Nha Tử bỏ một củ khoai lang nướng vào trong miệng, lại đưa cho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền