Chương 487: Chỗ dựa dịu dàng và kiên định nhất của hắn
Trên con đường, thần sắc của hai anh em Giang Châu và Giang Minh hiển nhiên là không được tốt lắm.
Giang Minh đã lờ mờ đoán ra được đó là ai.
"Tiểu Châu."
Giang Minh trầm giọng hỏi:
"Giang Minh Phàm thật sự có bản lĩnh như vậy sao? Đó là cục trưởng và phó cục trưởng của Cục Công Thương đấy, sao nó có thể quen biết được?"
Vừa nói Giang Minh vừa lắc đầu.
Càng nghĩ anh càng cảm thấy không thể nào.
Họ đều đến từ thôn Lý Thất, gia cảnh cũng gần như y hệt, đều biết rõ hết về nhau.
Nhắc mới nhớ, lần trước Giang Minh Phàm đưa bạn gái về thôn, y hận không thể cho mọi người trong thôn biết bạn gái y là con gái thủ trưởng.
Giang Minh cũng chỉ nghe nhìn qua qua mà thôi chứ không hoàn toàn tin vào điều đó.
Nhưng lần này khi phần xét duyệt ở Bắc Kinh có vấn đề, anh nghĩ tới nghĩ lui mà không biết đã đắc tội người nào.
Nghĩ tới nghĩ lui, nếu có người ở Bắc Kinh mà hắn thực sự đắc tội hoặc ngang chân, thì chỉ có một người duy nhất - Giang Minh Phàm.
Tên anh họ này của hắn thực sự là một đám mê vụ.
Rõ ràng người anh họ này cũng là những người bình thường xuất thân từ trong núi như hắn, nếu mà để nói thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng xưng tụng y là "kim phượng hoàng" xuất thân từ nhà nghèo ở thôn Lý Thất mà thôi.
Nhưng khi y đến Bắc Kinh thì cũng có quá nhiều người có xuất thân tốt hơn y, làm sao y có thể nổi bật chỉ trong vài năm được?
Thậm chí lần trở lại thông Lý Thất vừa rồi, y còn mang được cả con gái người ta về, bảo là con gái của thủ trưởng Bắc Kinh.
Đối với thân phận này, Giang Chu không phân biệt được thật giả, nhưng dựa theo kinh nghiệm sống hai kiếp của hắn, cô gái đó tuyệt đối không phú thì quý.
Một sinh viên đại học đến từ nông thôn, lấy đâu ra trình độ và xuất thân chứ?
Giang Châu giờ mới tỉnh táo lại, hắn lộ ra vẻ mặt tươi cười, vươn tay vỗ vỗ bả vai Giang Minh sau đó nói:
"Anh cả à, chuyện này anh đừng nghĩ nữa, nghĩ không ra đáp án đâu.
Để đến chiều em tìm Phương Vân Lương kêu anh ta điều tra hộ chúng ta một chút, chúng ta không quen thuộc Bắc Kinh, nhưng anh ta thì có. Hơn nữa anh ấy còn có người ở thượng tầng nên cũng không khó để tra ra chuyện này, anh đừng lo lắng."
Nghe Giang Châu nói như vậy, Giang Minh cũng yên tâm phần nào.
Sắc mặt Giang Châu biến ảo bất định, cuối cùng hắn đút hai tay vào túi, sắc mặt dần dần bình tĩnh trở lại.
Sau đó hắn hỏi Giang Minh:
"Anh có biết tên của người đứng đầu và đứng thứ hai của quận Hải Điến không?"
"Tôi đã nhờ không ít người quen để điều tra, để xem ai lại dám ngáng chân cậu,"
Giang Minh nói.
"Kết quả đại khái dẫn đến hai người có tên trong tờ giấy này."
Anh vừa nói vừa gật gật đầu rồi xoay người lấy ra một tờ giấy ở trên bàn đưa cho Giang Châu.
Giang Châu nhận lấy, nói lời cảm ơn rồi đọc kỹ thì phát hiện đó là cục trưởng và phó cục trưởng.
Giám đốc tên là Lý Đông, ngoài năm mươi tuổi.
Phó giám đốc tên là Tôn Mẫn Hùng, ngoài bốn mươi.
Thông tin vẻn vẹn chỉ có vậy, không có ảnh chụp hay những thứ liên quan khác, nhưng đối với Giang Châu mà nói, biết tên tuổi thì cũng coi như là đủ rồi.
Ngay sau đó, cả ba lại nói chuyện thêm một lúc, khoảng giữa trưa thì Giang Châu với Giang Minh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền