Chương 491: Oscar nợ hắn một bức tượng
Phương Chính Dương uống chút rượu, mặt mày hồng hào, vươn tay, không kìm được vỗ vỗ vai của Giang Châu.
"Nếu như cháu gặp phải khó khăn gì, thì cứ nói với bác trai! Không cần khách sáo!"
Phương Chính Dương nói.
Lý Anh nhìn Giang Châu, bà cảm thấy càng nhìn càng thích! Đặc biệt là khi nói đến quần áo, còn khen mình mặc đồ đẹp nữa! Lý Anh lại sinh ra một loại -- đây nếu là con trai mình thì tốt biết bao nhiêu! Tiếc nuối, bà cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Phương Chính Dương cũng có ý này, nghe Lý Anh nói như vậy, ông cũng gật đầu mở miệng:
"Đúng, nếu như gặp phải khó khăn gì, cứ nói cho ta biết, địa phương khác không dám nói, thế nhưng Tây Đơn, bác vẫn có thể nói vài lời."
Giang Châu không ngờ may mắn tới đột ngột như vậy. Hắn nhìn về phía Phương Vân Lương, người sau chỉ lặng lẽ gật đầu. Cha mẹ gã có tính tình gì, gã biết rõ hơn bất cứ ai khác. Đây là thật thích Giang Châu, mới có thể nói lời này, không cần khách áo, có gì nói nấy mới được.
Giang Châu cười cười, ngay lập tức nói:
"Thưa bác, thưa cô, cháu cũng không cô bác, lần này tới, đích thật là có một việc muốn nhờ cô bác hỗ trợ tra giúp ạ."
Phương Chính Dương gật đầu:
"Cháu cứ nói."
Giang Châu suy nghĩ một chút, để đũa xuống, thở dài lúc này mới lên tiếng:
"Cháu vốn cũng không phải là người Bắc Kinh, tới nơi này kiếm miếng cơm, mở tiệm, thật sự là không dễ dàng. Cháu cũng không có thiên phú gì, chỉ là hoàn thành việc kinh doanh này, trình tự cần đi cháu đều đã đi, tiền nên giao cháu cũng đã giao, chỉ muốn yên ổn kiếm vài đồng tiền, nuôi sống vợ con cùng cha mẹ cháu, không có yêu cầu khác."
"Nhưng cũng không biết xảy ra chuyện gì, tới Bắc Kinh không bao lâu đã đắc tội với người ta, vốn định thành lập một nhà xưởng ở vùng ngoại thành Bắc Kinh, ngay cả chủ nhiệm phố chúng ta cũng đã thông qua, nhưng lại kẹt ở Cục công thương."
"Khuyên can mãi chính là không chịu qua, chủ nhiệm chúng ta tự mình đi hỏi mới rồi tin tức, nói là đắc tội người, không để cho ta nhóm, ta cũng thật sự là không có cách nào."
Giang Châu lộ vẻ bất đắc dĩ cùng đau khổ.
Lý Anh nhướng mày, vỗ nhẹ lên cánh tay của hắn.
"Cục công thương?"
Lý Anh nghi ngờ nói:
"Cháu có thể đắc tội ai ở Cục công thương? Chỗ kia ước gì có người mở xưởng, bọn họ còn thu được tiền, lúc này lại còn ngâm không chịu duyệt sao?"
Giang Châu cười khổ nói:
"Cô à, cháu cũng không gạt cô, cháu cũng thực sự không hiểu vì sao."
Hắn nói xong, lại dừng một chút, dường như vô cùng lưỡng lự lại rầu rĩ mở miệng.
"Nhưng chủ nhiệm phố chúng ta đã hỏi giúp cháu rồi, nói là Lý Đông Vĩ hoặc là Tôn Mẫn Hùng một người trong đó, hai người này cháu không quen biết bất cứ ai, muốn đi xin lỗi cũng không có cách nào!"
Nếu nói kỹ xảo, Oscar thật sự đã nợ Giang Châu một tượng vàng. Nói đến chỗ khó, thậm chí khoé mắt của cũng bắt đầu đỏ lên, khiến cho hai bậc trưởng bối Phương Chính Dương cùng Lý Anh cực kỳ đau lòng.
"Xin lỗi?" Phương Chính Dương lập tức nóng lên, ném đũa đi, lạnh lùng nói:
"Nói xin lỗi gì chứ? Cháu ngay cả bọn họ cũng không nhận ra, làm sao đắc tội? Chú thấy rõ ràng là cố ý làm khó!"
Nói xong liền nghĩ tới Phương Vân Lương. Thấy gã chỉ lo vùi đầu gặm đùi gà, tức giận lập tức nhấc chân giẫm vào bàn chân gã dưới mặt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền