Chương 494: Dẫn anh đi dạo phòng khiêu vũ
Ba người tìm một quán trà, ngồi xuống, gọi nước trà cùng điểm tâm, lúc này mới bắt đầu phân tích rõ ràng, cặn kẽ tình hình hiện nay.
Chuyện khuôn đúc đã xong, tuy Lý Vĩ Đạt luôn truy hỏi vấn đề thủ tục, nhưng cũng đã đối phó được, hơn nữa tiền đặt cọc gì gì đó đều đặt đúng chỗ, cũng có thể miễn cưỡng vượt qua.
Duy chỉ có chỗ của Diêu Trường Quý, thì tương đối vướng tay chân.
Giang Châu gõ gõ nhẹ mặt bàn, một lát mới mở miệng:
"Muốn sản xuất khuôn đúc nhựa mới, chuyện này làm sao cũng phải dính đến ba em."
"Hơn nữa, muốn nhanh chóng sản xuất khuôn đúc, chúng ta phải có ba em hỗ trợ mới được."
"Dính đến không được, cũng chỉ có thể lôi kéo, để cho ông ấy cũng bằng lòng làm chung."
Diêu Tu trợn to mắt, ngậm ngụm nước trà nóng trong miệng suýt chút nữa làm bỏng lưỡi!
"Không thể nào, khụ khụ! Chắc chắn không thể nào!"
Gã vội vội vàng vàng nuốt nước trà nóng xuống, bất chấp cổ họng bỏng rát, vội lắc đầu nói:
"Ba em tuyệt đối không thể nào đồng ý! Em từng bảo ổng tặng quà cho xưởng trưởng ổng cũng không chịu, cứng rắn nói lão sắc quỷ kia trong lòng có cán cân, có thể hiểu được sự vất vả của ông trong nhiều năm qua, sẽ cho ra kết quả công bình công chính nhất."
Diêu Tu nói thôi cũng bực rồi.
Trước đó vài ngày, gã nhìn thấy vợ của Thạch Thu Lâm mặt mày đỏ ửng từ trong nhà của xưởng trưởng đi ra, lập tức ý thức được chuyện lớn không ổn, vội chạy về nhà kể với ba mình Diêu Trường Quý.
Gã đương nhiên không thể nào bảo Diêu Trường Quý cũng tặng vợ, nhưng cũng phải linh hoạt chút, không tặng vợ, tốt xấu đưa chút tiền?
Thực sự không có tiền, mọi người cùng nhau góp cũng được!
Thế nhưng Diêu Trường Quý dĩ lại từ chối.
Thái độ kiên định, toàn nói cái gì mà mình theo lão xưởng trưởng nhiều năm như vậy, từ xưởng cũ đến xưởng mới, lão xưởng trưởng nhất định sẽ nghĩ tình sự vất vả của mình, rồi đưa ra một bảng danh sách giảm biên chế công chính công bình nhất.
Nghe xong mà Diêu Tu tức đến hộc máu.
Gã biết suy nghĩ của ba mình.
Chuyện giảm biên chế không thể tránh được, mặc dù giảm biên chế, chắc cũng là hai nhóm người, một bên phân nửa, coi như là công bình công chính.
Hơn nữa khi giảm biên chế còn có thể được trợ cấp, còn về khi đó rốt cuộc giảm người nào, cũng chỉ có thể nhìn xưởng trưởng, nghe theo mệnh trời.
Chẳng trách người khác.
Diêu Tu thở dài, chỉ đành cạn lời.
"Anh Giang, em thật không nói lại ba em, ổng là kẻ cổ hủ, tuyệt đối không thể nào giúp chúng ta làm chuyện này! Nếu như anh muốn thuyết phục ổng, nhất định khó như lên trời!"
Phương Vân Lương luôn ở bên cạnh lắng nghe, cũng kinh ngạc nói.
Một lát sau, chép chép miệng, bật cười, đưa tay ra vỗ vỗ lên bả vai của Diêu Tu.
"Aizz, anh cứ nghĩ ông già anh là cố chấp nhất rồi, không ngờ ba em cũng không kém bao nhiêu!"
Lời nói này, lại có loại cảm giác cùng chí hướng.
Giang Châu rốt cục cũng ngừng gõ bàn, hắn nghiêng đầu, nhìn Phương Vân Lương, chợt lộ ra khuôn mặt tươi cười.
Có cách rồi.
"Vậy đi, em nghe đi."
Giang Châu hắng giọng, mở miệng nói:
"Chuyện này, dù khó như lên trời cũng phải thử một lần."
"Em cứ bàn chuyện này với ba em trước, xem phản ứng ổng thế nào, để cho trong lòng ổng có một giới hạn."
"Chuyện còn lại, cứ giao cho anh cùng Vân Lương, không cần em quan tâm."
Giang Châu lộ ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền