Chương 502: Chân của em bị sao vậy?
Chiêu Tài đang ngồi xổm bên giường, thân thể co ro, hai tay ôm lấy đầu gối cuộn thành một quả bóng. Thân hình gầy gò không có đến nửa lạng thịt nhưng cái đầu lại vừa to vừa tròn, tóc trên đầu vừa khô bông như cỏ khô. Đôi mắt to tướng của nó nhìn chằm chằm về phía trước.
Trong cửa, sau khi nghe thấy giọng nói kia, Hổ Tử gần như sững sờ trong vài phút trước khi nhớ ra giọng nói đó là của ai. Ngoài cửa vẫn thường xuyên có tiếng gõ cửa. Đa phần đều là ăn mày, mấy tên vô gia cư, hoặc mấy tên say rượu nào đó. Lúc gõ cửa toàn là âm thanh chửi rủa.
Hổ Tử ra ngoài kiếm tiền, trong nhà còn mỗi Chiêu Tài, mỗi lần như vậy nó sẽ cuộn tròn cơ thể nhỏ bé của mình thành một quả bóng, co ro trong một góc, bịt tai và tự nói với mình rằng "người xấu" đang ở bên ngoài.
Thế nên Hổ Tử cũng đành nhốt nó ở chỗ này, buộc thêm cả cái túi vải vào chân, thắt nút chết, sợ nó ham chơi chạy ra ngoài. Sau đó nó xoay người nhìn sang Hổ Tử, ho khan hai tiếng rồi thận trọng nói:
"Ca ca, có người tới! Anh biết người đó không?"
Ngoài cửa, thanh âm của Giang Châu lại truyền đến.
"Là ta, người cho cậu bánh rán đây!"
Hổ Tử vốn đang nằm ở trên giường, nghe thấy thanh âm này, nước mắt lập tức trào ra. Cậu vội vàng gật đầu, đưa tay xoa đầu Chiêu Tài và nói:
"Chiêu Tài, em đi mở cửa đi, người bên ngoài là người tốt."
Mà lúc này khi tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên, phải đến khi Hổ Tử xác nhận rằng người bên ngoài là "người tốt", nó mới đứng dậy rồi dùng sức mở chốt cửa ra.
Căn nhà rất thấp, chỉ cao ngang ngực Giang Châu, hắn hơi cúi người xuống, gõ cửa rồi hô lên một tiếng:
"Hô Tử? Em có ở đó không? Là anh."
Giang Châu liếc nhìn đứa nhỏ gầy gò kia, nó chỉ cao bằng chân của hắn, đầu to tóc lại vàng, tứ chi gầy gò vì suy dinh dưỡng, trông giống như một cái mầm giá đỗ. Đứa nhỏ nghiêng đầu, nhìn hắn rụt rè nói:
"Anh tìm ai?"
Nhất thời lòng Giang Châu mềm nhũn ra. Trong vô thức hắn nhớ lại thời điểm hắn nhìn thấy Đoàn Đoàn Viên Viên đầu tiên lúc mới trọng sinh trở lại hồi một năm trước. Lúc đó hai tiểu bảo bối cũng nhỏ bé giống như mầm cây đậu, khiến người ta thấy mà vừa thương cảm vừa xót xa.
"Anh của em có ở đây không? Anh tìm Hổ Tử."
Giang Châu đưa tay xoa xoa đầu đứa nhỏ, sau đó ngồi xổm xuống, nhẹ giọng nói:
"Em là Chiêu Tài đúng không?"
Chiêu Tài gật đầu, ánh mắt theo bản năng mà lướt tới túi thức ăn mà Giang Châu đang cầm trên tay. Mấy cái túi giấy lớn căng phồng, được buộc bằng dây gai, trĩu nặng, dù đứng rất xa nhưng vẫn có thể ngửi thấy mùi thơm tỏa ra từ túi giấy. Chiêu Tài nuốt nước miếng, đôi mắt to tướng nhìn chằm chằm vào túi giấy dầu, không nỡ rời đi chút nào.
Giang Châu nói:
"Trong này có đồ ăn, chúng ta vào trước rồi ăn sau, được không?"
Chiêu Tài gật đầu, rụt rè bước sang một bên mời Giang Châu vào.
Đến tận sau khi Giang Châu bước vào cái lều này, hắn mới nhận thấy nó cực kỳ đổ nát. Chiếc bàn gỗ nhặt được chất đầy thức ăn ôi thiu, bốc mùi hôi thối, quần áo tả tơi chất đống trong góc lều, ruồi nhặng bay khắp nơi. Phần trong cùng của cái lều là một cái giường, Hổ Tử đang nằm trên đó, khuôn mặt tái nhợt, hai gò má gầy đến hóp lại. Nhìn thấy Giang Châu đến, cậu tỏ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền