Chương 504: Lưu Á Hồng
Hai người đến cửa hàng bách hóa, mua vài bộ quần áo theo số đo của Hổ Tử và Chiêu Tài, khi quay lại còn mang theo một chút thức ăn, lúc đi ngang qua sạp hàng đồ chơi, Giang Châu còn mua thêm cả một cái trống lúc lắc.
Lúc trở lại nhà khách, khi mở cửa ra thì đã thấy Hổ Tử và Chiêu Tài đã thiếp đi cùng nhau trên giường. Giang Châu đặt đồ xuống và nhẹ nhàng bước ra ngoài. Hắn ngồi xổm trước cửa, chậm rãi xoa xoa lòng ngón tay vào nhau, trong đầu bắt đầu nghĩ đến những chuyện liên quan đến Diệp Mẫn Kiệt.
"Người nào cũng có điểm yếu. Chỉ cần sử dụng điểm yếu đó đúng cách, thiết kế đủ tinh vi thì luôn có thể một trảo tất trúng, một kích trí mệnh."
Giang Châu thầm nghĩ. Điểm yếu của Diệp Mẫn Kiệt rất rõ ràng - tham lam. Giang Châu cúi đầu, những sợi tóc mềm mại che khuất đi mi mắt, một lát sau, trong đầu chậm rãi hiện lên một ý tưởng khiến cho hai mắt hắn hơi sáng lên.
Nửa giờ sau, Giang Châu đứng dậy, bước vào và gọi Phương Vân Lương ra ngoài. Phương Vân Lương uể oải chắp tay sau gáy đi ra ngoài, nói: "Sao vậy?"
Giang Châu nhìn anh hỏi:
"Anh có biết mặt Diệp Mẫn Kiệt không?"
Diệp Mẫn Kiệt? Phương Vân Lương ngẫm nghĩ một chút rồi nhún vai nói:
"Lúc trước khi hắn bán hàng trong cửa hàng của cậu, ta cũng mua hàng ở đó, sau này khi cậu đi vắng, hắn thường giúp ta lấy hàng. Lúc ấy ta cũng không nhìn ra hắn là một tên cầm thú như thế, nếu không ta đã cho hắn một trận rồi!"
Phương Vân Lương nhổ một ngụm nước bọt, liếm liếm răng dưới, thấp giọng mắng một câu.
Giang Châu nghe vậy liền thở phào, sau đó hắn hạ giọng nói với Phương Vân Lương:
"Em có chuyện này, cần sự giúp đỡ của anh..."
Muốn lập ra một kế hoạch cực kỳ tinh vi, thì phải sắp xếp hết lớp này đến lớp khác kèm theo đó là một cái mồi câu cực kỳ hoàn mỹ mới có thể khiến cho cá lớn cắn câu. Thân phận của Phương Vân Lương ở đây mà nói, ở một mức độ nào đó có thể coi là một loại ưu thế tự nhiên. Vài phút sau, sau khi nghe xong kế hoạch hai mắt Phương Vân Lương liền sáng lên, anh chậc chậc hai tiếng rồi giơ tay vỗ mạnh vào cánh tay Giang Châu.
"Chậc chậc! Tiểu tử này, đúng thật là có nhiều ma kế mà!"
Giang Châu cười cười, từ chối cho ý kiến. Để mà so với thủ đoạn độc ác của Diệp Mẫn Kiệt, mấy chiêu của hắn bất quá cũng chỉ là trò trẻ con mà thôi.
Ngày hôm sau, Phương Vân Lương trở về Bắc Kinh từ sáng sớm. Cùng lúc đó, Giang Châu đưa Hổ Tử và Chiêu Tài trở lại cái lều cũ, sau đó dọn tất cả những thứ cần thiết ra ngoài, rồi thuê một căn nhà riêng, trả tiền thuê nguyên một năm, dọn dẹp sạch sẽ chỗ này một chút cũng có thể coi đây như là một ngôi nhà khang trang. Hổ Tử cùng Chiêu Tài cảm động đến mức nước mắt tuôn lã chã.
Giang Châu vỗ vỗ vai hai người, rồi ngồi xổm xuống liếc nhìn Chiêu Tài đang ôm chặt lục lạc không nỡ buông, nghiêm túc nói:
"Hổ Tử, bây giờ em là tiểu nam nhân rồi, không thể tùy tiện khóc nữa. Sau này gặp chuyện gì cũng phải suy nghĩ xem giải quyết như thế nào, dần dần sẽ trở lên thành thục hơn. Còn về Chiêu Tài, sang năm là có thể đi học rồi. Muốn cải biến vận mệnh thì học tập là con đường tốt nhất và nhanh nhất, hiểu không?"
Hổ Tử lau nước mắt gật gật đầu, cậu nhìn Giang Châu với vẻ mặt kiên định
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền