Chương 510: Ác giả ác báo
Hồi trước, Giang Châu tự dưng được cấp trên khen thưởng thậm chí còn tặng tiền, điều này khiến ông có chút thụ sủng nhược kinh. Người xưa đã từng nói
"vô công bất thụ lộc"
. Thế nên ông đã phái người đi điều tra một chút, kết quả không hỏi thì thôi hỏi rồi thì mới thấy lạnh cả sống lưng. Cấp trên thế mà lại phái người đi âm thầm điều tra ông, kể cả từ cung cách làm việc đến tác phong chính trị lẫn lối sống đạo đức… thậm chí đến cả gia cảnh nhà cửa rồi đời sống tình cảm cũng bị tra xét một lượt. Cũng may ông là người tham liêm, là một tấm gương sáng điển hình trong giới quan chức, cây ngay không sợ chết đứng nên cho dù có tra thì cũng chỉ tra ra hoàn cảnh nghèo khó mà thôi, kết quả không những không bị phạt mà lại còn được tặng tiền.
Ông cũng đã tra ra được một chút phong thanh rằng kẻ tố cáo mình chính là Tôn Mẫn Hùng, có người từng thấy tên đó mang theo một vali hành lý lớn đến đại viện quân khu, sau đó vài tiếng lại thấy tên đó ủ rũ kéo cái vali hành lý lớn quay về. Đến đại viện quân khu mà kéo theo cả vali hành lý làm gì? Đến đấy du lịch nghỉ dưỡng sao? Đoán sơ sơ cũng ra! Là mang cái vali chất đầy quà cáp tiền bạc đến đấy biếu xén, nhưng bị từ chối thẳng thừng nên mới đổi giọng đi tố cáo mình với cấp trên.
Từ đấy Lý Đông Vĩ đã trực tiếp kết thù với Tôn Mẫn Hùng.
Hóa ra hậu quả của việc từ chối không thông qua giấy phép kinh doanh cho Giang Châu lại nặng nề hơn gấp nhiều lần so với những gì Tôn Mẫn Hùng có thể tưởng tượng. Phương Chính Dương đã truyền lời xuống, thậm chí còn bảo Lý Đông Vĩ đích thân điều tra chuyện này cho rõ ràng.
Mỗi câu trong lời đều là ẩn ý, Lý Đông Vĩ cũng không phải là kẻ ngốc, tuy là một con người liêm khiết nhưng mà leo được lên cái chức cục trưởng Cục công thương thì cũng phải là dạng không gian thì cũng phải khôn. Huống hồ ông ta cũng đã có hiềm khích từ lâu với Tôn Mẫn Hùng.
Giờ được cả sự ngầm đồng ý của Phương Chính Dương, Lý Đông Vĩ cứ thế vung tay mà làm. Đầu tiên là khiển trách Tôn Mẫn Hùng trước toàn bộ mọi người trong cuộc họp của Cục công thương về việc gây khó dễ cho người dân trong vấn đề giải quyết giấy tờ, làm cản trở sự phát triển chủ nghĩa xã hội, kéo thụt lùi bước tiến kinh tế của thành phố, làm mất đi sự thiện cảm của người dân với Cục công thương… Hàng loạt tội trạng nặng nề bị chụp vào đầu Tôn Mẫn Hùng khiến ông tối tăm mặt mũi, á khẩu không nó lên lời. Tuy lần này chỉ là khiển trách, nhưng mọi người trong cuộc họp đều biết là Tôn Mẫn Hùng xong đời rồi.
Tôn Mẫn Hùng cũng biết là gã sắp xong đời rồi. Phương Chính Dương đã hạ lệnh xuống thì cũng không còn bưng bít được nữa, nếu cứ tiếp tục thế này thì không phải khiển trách sơ sơ đâu, bị giáng cấp đuổi việc mới chỉ là thứ nhẹ nhất. Nếu làm vấn đề này mà bị xé ra to, không chừng ông còn vào ngồi tù, thậm chí ăn kẹo đồng cũng không phải không thể. Ở thời đại này, thậm chí ăn trộm thôi cũng có thể bị xử treo cổ. Ông phải làm gì đó ngay bây giờ!
Trong tâm thế vò mẻ không sợ rơi vỡ, ông đã dùng tất cả tiền lẫn quan hệ của mình để biết được vị địa chỉ nhà của vị thủ trưởng kia. Kết quả là Tôn Mẫn Hùng đến đó vừa khóc lóc vừa kể
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền