Chương 512: Anh đánh nhau với chúng?
Hôm nay, Dương Thụ Long vẫn đang đập xe đi bán đồ, mua đồng nát tích cóp để cưới vợ. Không biết từ đâu chui ra một đám lưu manh đường phố, tên nào tên nấy đều hung thần ác sát, mặt mũi bặm trợn, giọng không phải là người Bắc Kinh, hình như là người ở nơi khác tới. Bọn chúng thế mà còn trắng trợn đòi thu tiền phí bảo kê, đã thế còn bảo tháng nào cũng phải nộp phí cho chúng nữa. Con mẹ tụi nó! Lão tử đến Tây Đan làm ăn, đến đàn em của Phương Vân Lương còn nể mặt vài phần, một đám nhóc con thế mà dám lớn lối trước mặt lão tử.
Dương Thụ Long lấy từ bên trong bốn năm chiếc máy tính điện tử, chiếc nào chiếc nấy đều có dấu hiệu nứt vỡ, hiển nhiên là đã bị người ta quăng quật không nhẹ. Năm chiếc máy tinh điện tử bị hỏng, quả là muốn mạng của Dương Thụ Long, không biết phải chạy bao nhiêu ngày nữa mới đủ tiền để trả.
Dương Thụ Long nói với Giang Châu, giọng như mếu.
"Cậu.. cậu xem có sửa được không, tôi sẽ trả góp! Cậu.. cậu…!"
Giang Châu nhíu mày, cầm lấy mấy cái điện tử lên nhìn thoáng qua rồi rút một điếu thuốc được cho Dương Thụ Long, nói:
"Có thể sửa được, không mất bao nhiêu tiền đâu, không cần phải trả góp. Nhưng anh phải nói với em chuyện gì xảy ra đã, sao mặt anh lại thâm tím hết vậy."
Dương Thụ Long nghe Giang Châu nói vậy mới thở phào nhẹ nhõm, anh ngồi xổm xuống, châm thuốc rít hai hơi rồi buông ra một câu chửi thề:
"Con mẹ nó…
Giang Châu nghe đến đây liền nhướn mày, hắn tuyệt đối không thể ngờ Dương Thụ Long trước mặt thế mà lại dám một mình đánh nhau với lũ côn đồ: "
Anh đánh nhau với chúng?
"
Dương Thụ Long hừ một tiếng, nhổ cái thuốc xuống đất, dùng chân dẫm nát, mắng một tiếng: "
Con mẹ nó! Động vào tiền cưới vợ của lão tử, đến lão thiên lão tử còn dám đánh!
" Nói đến đây, vì hơi dùng sức lên vết thương trên mặt lại nhói lên, đau đến nhe răng nhếch miệng. "
Chỉ tiếc là song quyền nan địch tứ phương, người chịu thương tổn, hàng hóa cũng bị rơi vỡ ít nhiều…
"
Giang Châu nghe xong liền vỗ vỗ vai Dương Thụ Long: "
Anh Long cứ về nhà tĩnh dưỡng trước đi, mấy cái máy tính điện tử bị hỏng này cứ để lại chỗ em. Còn về mấy tên côn đồ kia, để em hỏi lại chỗ Phương Vân Lương xem thế nào.
"
Dương Thụ Long Long nghe vậy thì rối rít cảm ơn Giang Châu, rồi kéo xe ba bánh rời đi, tuy mặt mũi sưng vù nhưng không phải bồi hoàn lại năm cái máy tính đã đủ làm gã cao hứng rồi, giá trị của năm cái máy tính kia không phải là nhỏ, vừa đi gã vừa ngâm nga một tiểu khúc.
Mà bên này Giang Châu lại đang ngồi xổm xuống, cầm mấy cái máy tính điện tử lên, nhíu mày ngẫm nghĩ. Chuyện Phương Vân Lương cùng đám đàn em lãng tử hồi đầu, đi làm người tốt rồi địa bàn bỏ trống bị mấy tên côn đồ khác chiếm lấy cũng có thể coi là lẽ thường. Thế nhưng theo lời Dương Thụ Long nói mấy tên côn đồ này lại không phải là người địa phương, Dương Thụ Long là người nổi danh đi khắp hang cùng ngõ hẻm ở Bắc Kinh, nhận hết mọi mặt người thì gã không dám nhận nhưng mấy tên côn đồ chọc làng phá xóm gã cũng phải biết hầu hết. Giờ tự dưng có một nhóm nói giọng lạ đến thu tiền bảo kê thì đến chín phần mười nhóm đó là từ nơi khác đến. Người xưa có câu "
Cường long bất áp địa đầu xà", tuy nhóm "địa đầu xà" lớn nhất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền