ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Chuộc Tội Với Vợ Con

Chương 520. [Đại kết cục]

Chương 520: [Đại kết cục]

Một giờ trước.

Ở trong bệnh viện.

Giang Châu cầm lấy một miếng táo đã được gọt sẵn trên đĩa, cắn một ngụm rồi mỉm cười nói với Phương Vân Lương.

"Anh Phương! Nằm trong bệnh viện hưởng phúc, cảm giác thấy thế nào?"

Phương Vân Lương trừng mắt nhìn Giang Châu, rồi giơ cánh tay đang bó bột của mình lên cho hắn xem rồi mắng một câu.

"Phúc, phúc cái ***! Con mẹ nó, Giang Châu! Đây mà là chuyện tốt cậu nói với anh đây à!"

Giang Châu nở nụ cười, hắn cầm thêm một miếng táo nữa rồi nói.

"Đổ chút máu mà lấy được lòng của mỹ nhân thì có xá gì? Anh Phương à, không phải ai cũng có diễm phúc được thiên kim tiểu thư nhà thủ trưởng gọt táo, mớm nước cho đâu đấy! Phương ca đừng bảo là chuyện này anh không muốn đấy!"

Giang Châu dừng một chút rồi nói tiếp:

"Sáng nay Địch Thiến Thiến ra ngoài gặp tên anh họ, nếu cô ấy được thủ trưởng Địch kể lại mọi chuyện rồi thì thể nào cũng cho gã một cái tát. Việc anh và Địch Thiến Thiến thành người yêu sẽ thành việc danh chính ngôn thuận!"

Phương Vân Lương nghe Giang Châu nói vậy thì cười cười hắc hắc, anh dùng cánh tay không bị thương vỗ mạnh vào vai Giang Châu một cái.

"Cậu quả đúng là kẻ bụng đầy tâm kế mà! Đáng tiếc anh đây không đến dự được buổi vạch mặt kẻ kia! Nếu không bị thương thì hay biết mấy!"

Thấy Giang Châu bị vỗ vai đau đến nhe răng trợn mắt, Phương Vân Lương lại cười ha ha rồi móc ra một cái bọc nhỏ được quấn kín bằng vải, đưa cho Giang Châu.

Ngay khi mở lớp vải ra, Giang Châu ngay lập tức sững sờ.

"Anh Phương! Đây là…"

Giang Châu chưa kịp nói hết thì Phương Vân Lương đã ngay lập tức cắt lời hắn.

"Cái thứ đồ chơi này anh chỉ cho chú mượn mà thôi! Cầm lấy mà phòng bất trắc, con thỏ khi dồn vào đến đường cùng thì cũng sẽ cắn người!"

Giang Châu nghe vậy liền không nói nữa, hắn cất kỹ cái bọc nhỏ kia vào trong người, sau đó đứng dậy chào tạm biệt Phương Vân Lương rồi dời đi. Tính toán thời gian, thì người anh họ Giang Minh Phàm kia có lẽ cũng chuẩn bị đến nhà vị thủ trưởng kia rồi.

Cùng lúc ấy, tại nhà Địch Quốc Bảo.

Địch Quốc Bảo hờ hững lắng nghe Giang Minh Phàm kể khổ, câu chuyện trong đó có nửa thật lại có nửa giả, nghe cực kỳ hợp lý. Nếu không phải ông đã nhìn rõ bản chất thật của kẻ đang ngồi trước mặt này thì có lẽ ông đã tin câu chuyện trên.

Đợi nửa ngày cho Giang Minh Phàm kể xong câu chuyện, ông mới ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng nói với gã.

"Tiểu Phàm à, chuyện này lão cũng hết cách, công cuộc nghiêm trị này là do giới thượng tầng áp xuống, là chuyện đã định từ lâu, có lỗi thì phải nhận thôi!"

Giang Minh Phàm nghe vậy thì liền sững sờ.

Gã lập tức lắp bắp nói:

"Địch gia gia, chuyện này chỉ là hiểu nhầm, cháu thực sự bị người ta lừa nên mới dính líu đến chuyện này, ông phải tin cháu!

Hơn nữa cháu và Thiến Thiến cũng sắp…"

Giang Minh Phàm chưa kịp nói xong thì Địch Quốc Bảo đã cắt ngang lời gã.

"Minh Phàm à! Chuyện của cháu và Thiến Thiến xong rồi! Sáng nay Thiến Thiến đã nói với ta, nó với cháu giờ đã không còn tình cảm gì với nhau nữa rồi! Đừng lôi chuyện tình cảm vào đây!"

Giang Minh Phàm nghe vậy thì nghiến chặt răng, gã rút cái huân chương vẫn cất trong túi ra đặt lên mặt bàn, đẩy nó đến trước mặt Địch Quốc Bảo.

"Thủ trưởng Địch, nếu không còn tình thì vẫn còn nghĩa! Coi như đây là lần cuối tại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip