ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Chuộc Tội Với Vợ Con

Chương 59. Lời lẽ đanh thép trị Trần Hồng Mai, hai đứa con nít gào khóc oa oa (1)

Chương 59: Lời lẽ đanh thép trị Trần Hồng Mai, hai đứa con nít gào khóc oa oa (1)

Khoảng 12 giờ trưa, Giang Châu rốt cục kéo 300 cân bã bánh dầu phộng về đến nhà. Hắn vô cùng mệt mỏi lắc đầu tự giễu. Thực sự là tự gây nghiệt. Trong nhiều cuốn tiểu thuyết như vậy, ai sau khi sống lại chẳng phải đều được nhậu nhẹt ăn ngon? Nếu không thì cũng lập tức phát tài phất nhanh. Chỉ có mình là khác thường, kéo hơn 300 cân lươn tới huyện thành. Sau khi bán xong, lại phải kéo 300 cân bã bánh dầu phộng trở về bán. Đi đi về về tổng cộng là 600 cân hàng. Giang Châu nghĩ nghĩ, giờ nói gì cũng phải về mua một con súc vật để kéo xe thay người thôi.

Khi đi ngang qua cổng nhà Giang Phúc Toàn, Trần Hồng Mai đang vằm rau nuôi heo. Cổng sân nhà bà không đóng. Liếc mắt nhìn thấy bã bánh dầu phộng trên xe của Giang Châu, ánh mắt của Trần Hồng Mai sáng lên. Lúc này lập tức nghĩ đến heo nhà mình. Heo ăn rau, phải vằm bao nhiêu rau heo thì mới có thể tăng lên một cân thịt? Không giống như là bã bánh dầu phộng. Mỗi ngày bẻ xuống một ít, bỏ vào trong nồi nấu cùng với rau heo, tốc độ tăng trọng đơn giản là không có cách nào diễn tả nổi! Thằng nhóc Giang Châu này. Từ đâu kiếm được thứ tốt này?!

"Nè nè! Giang Châu à!"

Trần Hồng Mai lập tức gọi thằng cháu. Giang Châu dừng bước lại, nhìn bà, lau mồ hôi trên đầu.

"Thím cả? Kêu cháu có việc gì sao?"

Thần sắc hắn lạnh nhạt, không hề thân thiện. Giang Châu hiểu rất rõ, so với bác cả của hắn Giang Phúc Toàn, thím cả Trần Hồng Mai có ghê tởm hơn nhiều. Chuyên gia mở miệng, đổi trắng thay đen, bàn về khích bác ly gián, bà ta tuyệt đối là đệ nhất.

"Ai nha! Giang Châu, cháu kéo cái gì trên xe vậy, xem nào? Trông giống như bã bánh dầu phộng à nha!"

Trần Hồng Mai cười nói:

"Thứ này khó mua lắm, heo ăn, dần dận béo lên! Cả năm nay thím tìm nhiều người hỏi, cũng mua không được lý!"

Bà ta ngừng một lát rồi nói tiếp, giọng điệu thay đổi:

"Giang Châu a, chuyện tối hôm qua, thím cũng nghe bác cả của cháu nói, cháu cũng đừng để trong lòng, tiền đi học của Minh Phàm, để cho ba cháu lo là được, không liên quan gì với cháu, bản thân cháu còn có hai đứa con phải lo mà!"

"Cũng là cháu chịu khó, bã bánh dầu không dễ mua như thế cháu cũng mua được, có bản lĩnh!"

Trước đó, tại Thuỷ sản Cung Tiêu Xã, Giang Châu đã trải qua một chuyện vô cùng bất ngờ. Giang Châu nói nguyên cớ đã nói với Hoàng Thiết Sơn lại một lần cho Trần Hữu Chính nghe. Trần Hữu Chính dù sao cũng tới từ tỉnh thành, uẩn khúc quanh co trong thôn này thì sao mà y biết cho được. Quả nhiên, y không chút hoài nghi, Trần Hữu Chính nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Giang Châu.

"Nếu như vậy, chúng ta lại càng không thể không giúp."

Trần Hữu Chính trầm ngâm nói:

"Hai tháng này chúng ta đã mua hàng thuỷ sản ở các Thuỷ sản Cung Tiêu Xã trong toàn tỉnh, lươn là mặt hàng bán chạy nhất tại Cung Tiêu Xã tỉnh thành."

Ông tiếp tục:

"Anh thu mua lươn ở các Cung Tiêu Xã khác, đều là 1 tệ một cân. Như vậy đi, sau này lươn do thôn Lý Thất các em đưa tới, đơn giá mỗi cân sẽ thêm cho các em 2 xu."

Giang Châu: "..." Tốt quá rồi. Cái này tính là gì đây? Đánh bậy đánh bạ nhặt được tiền? Giang Châu vốn còn muốn từ chối một phen. Chỉ nghe thấy Trần Hữu Chính với vẻ mặt nghiêm túc, lời lẽ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip