ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Chuộc Tội Với Vợ Con

Chương 74. Kế hoạch kinh doanh để phát triển làng Thủy Qua

Chương 74: Kế hoạch kinh doanh để phát triển làng Thủy Qua

Giang Châu đang lái xe lừa đến làng Thủy Qua. Trên người hắn vẫn còn hơn 500 tệ kiếm được ngày hôm nay. Hắn vốn định đưa số tiền này cho Giang Minh, nhưng Giang Châu lại nghĩ tới việc sang thôn bên cạnh tiếp tục thu mua lươn, dù sao thì viết giấy nợ hoài cho người ta cũng không tốt lắm. Mấu chốt là hắn không biết ở thôn bên cạnh, có ai nguyện ý phí công phí sức để bắt lươn cho hắn không? Vạn nhất bắt lươn xong mà không đưa tiền, thế thì chẳng phải là xong đời rồi sao? Giang Châu dự định thanh toán bằng tiền mặt. Trước khi lên đường, hắn đã cố ý đến điểm thu mua trong thôn để đổi lấy đủ tiền hào.

Làng Thủy Qua cách khá xa huyện thành. Rất nghèo, không có điện. Thôn Thủy Qua, đúng như tên gọi. Mấy năm trước, vào những ngày đầu xuân, cơ bản có thể nhìn thấy ao hồ ở khắp nơi. Sau này, việc xây dựng kiến thiết được triển khai tập thể, mọi hộ gia đình trong thôn đều phát triển nghề làm ruộng. Mấy cái ao nhỏ được lấp đầy bằng đất mang từ trên núi xuống, lấp xong thì được lèn chặt rồi cho trâu bò cày bừa. Thế là thành ruộng để cấy lúa. Có nhiều nước thì tất nhiên cũng có nhiều lươn.

Lúc Giang Châu vội vã lái xe lừa đến đây, vừa đúng tầm ba giờ khi mọi người ăn trưa xong rồi ra ngoài làm vài việc vặt! Giang Châu cũng không ngượng ngùng. Hắn đánh xe lừa vào lề đường, nhìn xung quanh, dưới chân núi đâu đâu cũng thấy thôn dân, còn có mấy người phụ nữ đang cấy lúa trên đồng.

"Mua lươn đây!"

Giang Chu đứng cạnh chiếc xe lừa hét lớn.

"Sáu hào một cân! Có lươn là có thể đổi thành tiền! Có ngay tiền mặt!"

Tiếng hô vẫn không ngừng vang lên. Âm thanh dọc theo dãy núi lớn, tầng tầng lớp lớp vang dội quanh cái vùng trũng này. Mọi người đều đang khom người trồng trọt. Nghe có người hô, có một người đứng thẳng dậy, tò mò nhìn lên con đường đất.

"Hô cái gì vậy? Thu mua lươn á?"

"Không biết, ta nghe không hiểu lắm!"

"Lươn á?"

Một người đàn ông trong thôn tóm lấy một con lươn lên từ hố bùn, ném lên bờ ruộng, cau mày nói:

"Cái thứ này dai như rễ cây, rất khó chịu!"

Giang Chu vẫn tiếp tục hét lên.

"Thu mua lươn! Sáu hào một cân! Thu ngay, trả tiền ngay! Bao nhiêu cũng mua!"

Hắn rất kiên nhẫn. Thậm chí, hắn còn đứng hẳn lên xe lừa, chắp hai tay vào nhau làm loa để hô lớn ra bên ngoài. Việc này khá là hữu dụng. Dãy núi trở thành rào chắn tự nhiên, chặn âm thanh lại, những thanh âm này cứ thế mà quanh quẩn khắp nơi.

"Thu mua lươn!"

"Sáu hào! Một cân!"

"Trả tiền mặt!"

Khá đấy! Thôn dân vừa ném con lươn đi lập tức sững sờ. Sau chút ngập ngừng, hành động đầu tiên của anh là nhanh chóng vớt con lươn đang sống dở chết dở xuống ruộng. Con lươn này phải bằng ngón tay cái của anh, nặng có khi đến bảy tám lạng! Anh thả nó vào trong nước, tranh thủ khi con lươn còn đang ngấp ngoải, anh lập tức bộp cho con mình một cái.

"Cái tên du thủ du thực này, còn chơi cái gì?! Đi hỏi xem! Việc thu mua lươn là thật hay giả?"

Đó là một đứa trẻ trạc tuổi Đông tử, thường hay được gọi là Nhị Cẩu. Tầm mười lăm hay mười sáu. Gầy gò đen đúa. Lúc này nó đang mang một cái túi cỏ làm bằng lau sậy, đang bắt lươn dưới đồng! Mấy con lươn này vừa ngắn lại vừa nhanh nhẹn, rất khó bắt, lúc này trong túi cỏ phải có tầm hơn một cân lươn. Nhị

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip