Chương 82: Nhà khách bệnh viện Phí Thành
Lúc này thấy Giang Châu mang nào là bánh chẻo nào là mứt táo qua. Giang Minh sững sờ không dám mở miệng hỏi chuyện tiền giải phẫu! Tề Ái Phân cũng choáng váng đờ đẫn, kinh ngạc đứng ở tại chỗ, mắt nhìn Giang Châu, cứ tưởng lỗ tai mình có vấn đề!
Giang Châu lại chia ra múc một chén cho Tề Ái Phân cùng Giang Minh.
Giang Phúc Quốc nhận bánh chẻo không nói chuyện. Luôn cảm thấy lời vừa rồi dường như có gì đó là lạ. Ông ăn xong một cái bánh chẻo mới nhận ra. Chờ đã?!
"Chú gom đủ tiền rồi?"
Giang Minh mấp máy môi:
"1600 tệ, chú có chưa?"
Giang Châu mới vừa nói, đi nộp viện phí?!
Nộp tiền giải phẫu! Con út của bà, mới vừa nói phải nộp tiền giải phẫu?! Chân của chồng bà, được cứu rồi?!
Lúc này Giang Minh mới hoàn hoàn. Anh thở hổn hển đứng lên từ dưới đất. Con mắt trừng lớn, nhìn chằm chằm Giang Châu, môi có hơi run rẩy.
Tiền giải phẫu, xế chiều hôm nay mình đã hỏi, 1932 tệ 6 hào. Giao đủ mới có thể làm giải phẫu. Trong túi của mình vẫn còn lại một ít. Giang Minh buồn bực đi qua đi lại ở trong hành lang không biết bao nhiêu vòng. Tuy rằng trong lòng anh hết lần này tới lần khác nói với chính mình, Giang Châu đang kiếm tiền, 2,000 tệ, chắc chắn gom đủ. Thế nhưng, vừa nghĩ đây chính là số tiền 2,000 tệ lận! Coi như là buôn may bán đắt, đâu ra kiếm nhanh như vậy?
"Dạ, hai ngày này may mắn, trời không mưa, lươn thu cũng nhiều, em lại mua thêm một chiếc xe lừa."
Giang Châu cười nói:
"Anh, mẹ, ba, ba người yên tâm đi."
"Ngày mai phẫu thuật ổn định, nên uống thuốc thì uống thuốc, nên ngủ thì ngủ một chút, đợi khoẻ rồi hẵng nói."
Nước mắt của Tề Ái Phân lại rơi như mưa. Bà gạt đi nước mắt, một tay cầm bánh chẻo, vừa cảm động lại vui mừng. Hic hic. Được cứu rồi. Chân của chồng mình được cứu rồi! Đây chính là con trai mình bỏ tiền! Có tiền đồ thật nha! Con trai của Tề Ái Phân bà, có tiền đồ!
Giang Minh cũng xoa dịu nói:
"Mẹ, đừng khóc, chân của ba được cứu rồi, ngày mai chúng ta làm phẫu thuật, làm xong giải phẫu thì về nhà!"
Tề Ái Phân vươn tay lau nước mắt, nghẹn ngào nói:
"Đúng, về nhà! Về nhà!"
Giang Phúc Quốc ăn bánh chẻo, mắng:
"Ăn cũng không chận nổi miệng của bà, vui vẻ cũng khóc khổ cũng khóc, con trai của tui có tiền đồ, cầm tiền tới chữa chân cho tui! Chuyện tốt như vậy, sao bà lại khóc như tui đã tàn phế?!"
Giang Châu quyết định tiên nộp viện phí trước, sau đó sáng sớm ngày mai tới nữa.
"Em đi giao tiền giải phẫu trước, anh, tối hôm nay còn phải khổ cực anh chăm sóc ba mẹ, ngày mai em tới nữa."
Không phải Giang Châu không muốn ở lại.
Sắc trời lúc này đã khá u ám. Nếu như Giang Châu còn không mang theo Liễu Mộng Ly đến nhà khách ở, chậm một chút nữa, sẽ bị người ta tố cáo. Cô nam quả nữ, vào thời đại này nắm tay thôi cũng có thể bị xử thành tội lưu manh. Nghiêm trọng một chút, cũng có thể ăn kẹo đồng.
Giang Châu tạm biệt ba mẹ và anh, đi nộp phí phẫu thuật, sau đó mới mang theo Liễu Mộng Ly cùng hai cô con gái bé bỏng rời bệnh viện. Giang Châu vừa đi, Tề Ái Phân bèn khóc nức nở thành tiếng. Bà khổ quá. Nhìn đống bánh chẻo trong chậu tráng men trắng bóng, và mứt táo cùng đường đỏ đặt đầu giường. Bà bỗng nhiên có một loại cảm giác mình khổ tẫn cam lai.
Giang Châu mang theo Liễu Mộng Ly, thẳng đến nhà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền