ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Chuộc Tội Với Vợ Con

Chương 84. Xuất viện, về nhà

Chương 84: Xuất viện, về nhà

Giang Châu thấy bác sĩ chuẩn bị vào phòng mổ, hắn tranh thủ thời gian bước tới tươi cười nắm tay bác sĩ.

"Bác sĩ, chân của ba tôi, phiền đến bác sĩ rồi."

Trong lòng bàn tay hắn là một tờ nhân dân tệ.

Trong cái thời đại này, mọi thứ đều phải dựa vào quan hệ.

Nếu không có quan hệ, thì cần dùng đến tiền.

Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có thế.

Giang Châu không dám đánh cược, thế nên chỉ sau khi đưa tiền cho bác sĩ hắn mới thấy yên tâm.

Sau khi cảm nhận được dị vật trong lòng bàn tay, bác sĩ liếc nhìn Giang Châu, thái độ đã tốt hơn rất nhiều.

"Đừng lo lắng, gia đình cứ yên tâm về các bác sĩ của chúng tôi. Chúng tôi đều phục vụ cho nhân dân, chăm sóc bệnh nhân nhiệm vụ của chúng tôi."

Bác sĩ nói xong liền đút tay vào túi quần.

Sau đó ông xoay người, đi theo giường bệnh tiến vào phòng mổ.

Cùng lúc ấy, bác sĩ nhíu mày nói với người nhà:

"Gia đình không cần lo lắng, cho dù không nói lời nào, chúng tôi cũng sẽ cố gắng hết sức cứu chữa cho bệnh nhân."

Giang Minh vươn tay, nhẹ nhàng kéo Tề Ái Phân lại:

"Mẹ, mẹ đừng cản trở bác sĩ, bố phải phẫu thuật rồi."

Lúc này Tề Ái Phân mới lưu luyến nhường đường.

Giang Châu cũng nhanh tay nhanh chân.

Giang Châu quay lại, thấy Tề Ái Phân đang yên lặng khóc, bất đắc dĩ bước tới.

"Mẹ, đừng khóc, nếu không thì chân của bố chưa kịp lành thì mẹ lại bị hỏng mắt rồi, không có lợi đâu!"

Tề Ái Phân gật đầu.

Bà nức nở hai tiếng, rồi lại lầm bầm về mình mệnh khổ.

Giang Châu không khuyên nữa.

Đây là Tề Ái Phân đang trút bỏ cảm xúc của mình.

Không cần phải ngăn lại.

………………

Mọi thứ diễn ra rất tốt đẹp.

Hơn hai giờ sau, Giang Phúc Quốc được đẩy ra khỏi phòng mổ.

Tiểu hộ sĩ hô lên:

"Người nhà của Giang Phúc Quốc đâu! Người nhà của Giang Phúc Quốc là ai?!"

Giang Châu, Giang Minh, và Tề Ái Phân cùng nhau bước về phía trước.

"Ở đây!"

Giang Minh vội vàng nói.

Giang Chu hỏi:

"Thế nào? Ca mổ thành công chưa?"

"Ca mổ rất thành công, hai ngày nữa là có thể xuất viện, có thể trở về tĩnh dưỡng, sau nửa tháng có thể tháo chỉ khâu. Cụ thể thế nào đợi lát nữa y tá trực ban sẽ nói cho mọi người biết, mọi người cứ đưa bệnh nhân về phòng trước đi!"

Lúc này Giang Châu mới được yên lòng.

Anh vô thức liếc nhìn thoáng qua Giang Phúc Quốc trên giường bệnh.

Làn da đen sạm, lòng bàn tay nứt nẻ, khuôn mặt hằn nhiều dấu vết của mưa gió.

Thời đại này rất hiếm khi được gây mê toàn bộ, chủ yếu là vì nó đắt tiền.

Tất cả đều được gây tê cục bộ, trừ khi là trường hợp đặc biệt.

Đoán chừng Giang Phúc Quốc đang từ từ hồi tỉnh, tỉnh lại từ đau đớn, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Nhìn thấy Tề Ái Phân lại khóc, ông cau mày.

"Bà nó à, sao bà ngày nào cũng khóc vậy? Ta còn ở đây mà!"

Giang Phúc Quốc nói rồi cố gắng nhìn xuống chân của mình.

Nhưng mà, ông hoàn toàn không thể cử động nửa trên của mình.

Giang Châu mím môi đi tới, vươn tay nhẹ nhàng đỡ Giang Phúc Quốc lên.

"Ca phẫu thuật rất thành công, tĩnh dưỡng vài ngày là có thể về nhà."

Giang Châu nói:

"Đừng lo lắng."

Giang Phúc Quốc khựng lại một chút, ngẩng đầu nhìn Giang Châu, ra hiệu cho hắn hạ mình xuống.

"Ngươi lo lắng cái gì? Chỉ là một chân thôi, có chuyện gì lớn chứ?"

Giang Phúc Quốc nói xong muốn cử động cái chân của mình như thể không chịu phục.

Nhưng mà.

Đôi chân của ông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip