Chương 96: Làm ăn cùng chị
Trước đây sau khi hắn lên huyện thành kinh doanh, buôn bán trang phục.
Các nữ giáo viên ở huyện thành, mình đều rất quen thuộc tên của mỗi người.
Nhưng cho tới bây giờ chưa từng nghe qua ai gọi là Đặng Thúy Hồng.
Khó hiểu quá.
"Đặng Thúy Hồng này cũng thật không ra gì, bình thường thì trông như một cô gái vô cùng tốt, lại là kẻ không biết ân nghĩa."
Diêu Quyên thở dài.
Sau khi nói xong, lại nhìn về phía Giang Châu, đang chuẩn bị nói tiếp điều gì đó, cô chợt ngây ngẩn cả người.
Sắc mặt của Giang Châu...
Thật sự đáng sợ.
Quai hàm cắn chặc, con mắt đen trầm, gân xanh trên trán nhô ra, khóe môi mím chặt.
Diêu Quyên lại càng hoảng sợ.
Vô thức mở miệng gọi:
"Tiểu Châu? Sao vậy? Em tuyệt đối không được làm chuyện điên rồ đó!"
Giang Châu trầm mặc khoảng khắc.
Cánh tay siết chặt ở bên người bèn mở ra.
Hắn bỗng nhiên cười cười, nói:
"Chị dâu, sao em có thể làm chuyện ngốc nghếch? Vừa trải qua cuộc sống tốt đẹp, em quý trọng cỏn không kịp! Chị yên tâm đi!"
Trái tim của Diêu Quyên đập thình thịch.
Tuy Giang Châu nói như vậy, thế nhưng Diêu Quyên lại luôn cảm thấy thái độ của Giang Châu có gì đó không ổn.
Giống như là...
Một con sói ẩn nhẫn.
Rất đáng sợ!
Diêu Quyên không có biện pháp khuyên can, chỉ có thể đi vào bếp phụ nấu ăn.
Giang Châu ngồi xổm bên cửa sân, nhìn chằm chằm sắc trời bên ngoài dần trở nên u ám.
Có một số việc có thể nhịn.
Thế nhưng, có một số việc, hắn không muốn nhịn, cũng không thể nhịn.
Nhưng loại chuyện xông vào nhà của người khác cãi cọ, hắn sẽ không làm, cũng không cần thiết.
Đặng Thúy Hồng.
Giang Châu sờ cằm, ánh mắt tối sầm lại.
Cái tên này.
Lạ tai nha.
Nghĩ mãi vẫn không tài nào hiểu nổi.
"Giang Châu?"
Trong nhà, Liễu Mộng Ly nhìn về phía Giang Châu gọi hắn.
"Sao vậy? Đang nghĩ gì? Ăn cơm thôi."
Giang Châu nghe vậy, đáp lời, sau đó đi ngay vào nhà.
Hắn cười nói: "Tới đây!"
Chỉ là chỉ là…
Vì hai đứa bé, vì cái nhà này, cô cũng chỉ có thể coi như không nghe thấy.
Lần nào cũng cắn răng, nước mắt và tủi hờn đều nuốt vào trong bụng.
Ngày hôm sau, vào lúc sáng sớm.
Giang Châu sớm đã thức dậy.
Hắn ngồi xe lừa do Giang Minh điều khiển lên huyện thành, đến ngã ba thì tạm biệt, sau đó hắn đi thẳng đến tiệm cắt may.
Huyện thành Khánh An vào năm 1982, có không ít tiệm cắt may.
Con phố xây theo hình chữ "Giếng 井", tổng cộng có bảy tám tiệm cắt may.
Phần lớn người đến tiệm cắt may sẽ tìm trong một quyển sách thật dầy, chọn kiểu dáng, sau đó chọn vải vóc ưng ý, rồi để thợ cắt may may đồ cho mình.
Một số tiểu thư nhà có tiền sẽ tự nghĩ kiểu dáng cho mình, rồi nhờ thợ cắt may làm.
Nói chung, việc kinh doanh của thợ cắt may không thể bảo là không tốt.
Giang Châu đi dọc theo con phố chính của Cung Tiêu Xã, đi thẳng tới một khúc quanh tại ngã ba liền ngừng lại.
Ngay đối diện đây là trường Trung học cơ sở số 1 của huyện thành.
Hướng con lại là khu chung cư dành cho gia đình thợ mỏ.
Lượng người qua lại rất lớn.
Vị trí khúc quanh có một tiệm cắt may.
Hơn nữa, là do con gái của Trương Tài Thắng, Trương Mỹ Vân mở.
Giang Châu đứng ở cửa nhìn một lúc, tính sơ lưu lượng khách, nửa giờ sau mới bước vào.
"Đồng chí? May đồ sao?"
Trương Mỹ Vân tươi cười ra đón.
Cô quan sát toàn thể Giang Châu, rồi nói: "Định may áo quần mặc theo mùa sao? Mùa hè
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền