ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Dã Tính Thời Đại

Chương 71. Chiến lược tiếp thị (1)

Chương 071: Chiến lược tiếp thị (1)

Chương 071: Chiến lược tiếp thị (1)

Ưu điểm của sinh viên là sự nghiêm túc, chỉ là một MV thôi mà họ làm như phim nghệ thuật vậy. Khuyết điểm cũng vậy...

Chưa chính thức bấm máy, mọi người đã sôi nổi thảo luận, sửa đổi kịch bản và góc quay trên diện rộng. Không chỉ có quay phim, ánh sáng tham gia, mà ngay cả thư ký trường quay và đạo cụ cũng đều đưa ra ý kiến, thậm chí có người còn vẽ cả bảng phân cảnh hoàn chỉnh dựa theo kịch bản.

Khi Tống Duy Dương câm bảng phân cảnh, chỉ liếc mắt một cái đã hoa mắt chóng mặt, rồi nói với Cận Bằng:

"Đạo diễn Cận, thật ra không cần làm phức tạp như vậy, càng đơn giản càng tốt, chỉ là một MV thôi.'

Cận Bằng nói: "

Đơn giản cũng có nhiều loại, có loại là đơn giản thô sơ, có loại là nghệ thuật tối giản. Yên tâm đi, chúng tôi là dân chuyên nghiệp, hiểu biết hơn cậu.

" Tống Duy Dương nói: "

Tôi không quan tâm nhiều như vậy, dù sao góc quay phải sạch sẽ, ánh sáng phải trong trẻo, nhân vật phải tươi mới..

"Yên tâm, yên tâm, tôi biết rồi."

Cận Bằng có vẻ hơi mất kiên nhẫn. Ngày bấm máy, tại phòng tập của trường.

Phòng học treo đây hạc giấy và chuông gió, một chiếc quạt đứng được mang đến, đầu tiên là thổi không ngừng vào tấm rèm cửa tạm thời được treo lên.

Tống Duy Dương ngôi xổm phía sau màn hình, chỉ hai giây đã hô lên: Dừng dừng dừng, ánh sáng này không đúng!

Cận Bằng tức giận nói:

"Tôi là đạo diễn, cậu không được phép tùy tiện hô dừng!

"

Tôi muốn không phải hiệu ứng này, ánh sáng quá tối,' Tống Duy Dương nói,Phải trong trẻo, phải sáng sủa.

"

Cận Bằng nói: "

Cảnh quay này, thể hiện tâm trạng đau buồn của nữ chính sau khi nam chính bệnh nặng, ánh sáng phải đánh như vậy!

" Tống Duy Dương buồn bực nói: "

Tôi không quan tâm anh muốn thể hiện cái gì, dù sao cứ làm theo tôi.

"Tôi là đạo diễn hay anh là đạo diễn?"

Cận Bằng giận dữ nói.

"Tôi là khách hàng, tôi bỏ tiền ra, phải nghe theo tôi"

Tống Duy Dương cũng không muốn giải thích thêm nữa, giọng điệu ngày càng cứng rắn.

Cận Bằng ném ống nhòm:

"Tôi không quay nữa, cậu muốn tìm ai thì tìm”

Tống Duy Dương nói: "

Vậy được, trả tiền lại cho tôi."

"Trả thì trả, toàn mùi tiền!

" Cận Bằng móc từ trong túi ra mấy trăm tệ, ném vào ngực Tống Duy Dương nói,Số còn lại mai trả, tôi không mang theo người.

Thư ký trường quay vội vàng đến khuyên can: "

Cận Bằng, cậu đừng nóng, có gì từ từ nói. Ông chủ Tống, cậu cũng đừng giận, sáng tạo nghệ thuật mà, mọi người có ý kiến khác nhau là chuyện bình thường. Cái đó, chúng ta hãy tiếp tục trao đổi.

"

Cận Bằng nói: "

Những gì tôi muốn nói, vừa rồi đã nói hết rồi, không có gì để trao đổi nữa.

"

Tống Duy Dương nói: "

Tôi nói lại lân nữa, tôi quay MV, là hàng hóa, không phải phim nghệ thuật gì cả. MV này chỉ có 4 phút, hình ảnh phải càng hoàn hảo càng tốt, là kiểu hoàn hảo khiến người ta phải trâm trồ, không cần thể hiện nội ham gi. Tham my hieu khong? Yeu cầu duy nhất của toàn bộ phim là thẩm mỹ!

"

Cận Bằng nói: 'Ánh sáng tối một chút thì không thể thẩm mỹ à? Đây là đang hô ứng với cốt truyện, cũng là đang hô ứng với lời bài hát của cậu!"

Mẹ kiếp!

Tống Duy Dương sắp phát điên, không ngờ đám sinh viên này lại khó chiều như vậy.

Lâm Trác Vận hòa giải: "Hay là thế này, quay một lần theo ý kiến của Cận Bằng, rồi quay một lần theo ý kiến của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip