Chương 078: Đối đáp trôi chảy
Chương 078: Đối đáp trôi chảy
Trong kỳ nghỉ đông, khuôn viên trường vắng lặng.
Lá cây hoàng liên rụng đầy đất, vài con chim sẻ nhảy nhót tìm kiếm côn trùng trong đám lá rụng. Không biết đứa trẻ nhà ai chạy đến sân bóng rổ của trường nô đùa, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng bóng rổ nảy xuống đất.
Lâm Trác Vận ngồi xổm bên sân, chán nản nhìn lũ trẻ chơi bóng, nói chuyện với Tống Duy Dương một cách thờ ơ:
"Tôi thật sự phát cau rồi, lúc đó không nên đồng ý quay MV, càng không nên đồng ý làm người đại diện hình ảnh cho đồ hộp Hỉ Phong. Cậu biết không? Ngay cả khi lên lớp, cũng có học sinh hỏi tôi có phải là Trân Y Y không, thậm chí còn có học sinh lớp khác chạy đến nghe giảng xem cho biết. Về nhà thì càng thảm, bố tôi mắng xối xả, tức đến nỗi tôi phải đến nhà chị gái ở."
Chị gái của Lâm Trác Vận tên là Lâm Uyển Tư, là mẹ vợ của Tống Duy Dương kiếp trước.
"Vậy sao cô lại vê Dung Bình?"
Tống Duy Dương hỏi.
Lâm Trác Vận nói:
"Tôi ve đã nửa tháng rồi. Chị gái với anh rể cãi nhau, cãi nhau mấy lần liền, tôi ở nhà họ ngại lắm."
Lý do bố mẹ vợ cãi nhau, Tống Duy Dương rất rõ.
Bố vợ là cán bộ cấp phó phòng của sở, vì quan hệ nam nữ lăng nhăng, bị chông người ta làm âm lên đến cơ quan, ảnh hưởng rất xấu. Bố vợ còn bị kỷ luật vì chuyện này, sau đó sự nghiệp lận đận, vợ chồng bất hòa, bèn bỏ công việc ra kinh doanh, đến khoảng năm 2000 thì nợ nan chồng chất.
"Vậy cô ăn Tết ở trường à?"
Tống Duy Dương hỏi.
"Định mai về,' Lâm Trác Vận cười nói,Tôi đến tặng quà cho hiệu trưởng, nhờ ông ấy nói giúp vài câu qua điện thoại. Hơn nữa sắp Tết rồi, tôi không tin vê nhà còn bị mắng, xui xẻo lắm."
Tống Duy Dương không đáp lời, mà nhìn vê phía trước với vẻ mặt ngại ngùng.
Lâm Trác Vận nói: Sao cậu không nói gì?”
Tống Duy Dương chỉ tay về phía trước:
"Kia, hình như là bố cô."
Lâm Trác Vận quay đầu nhìn, thấy một ông lão đeo kính gọng dày, mặc áo khoác kiểu Trung Sơn, đang trừng mắt nhìn cô. Cô lập tức sợ hãi đứng dậy, hoảng hốt nói:
"Chết rồi!”
Ông lão bước tới, vẻ mặt nghiêm nghị, không giận mà uy.
"
Bốt
" Lâm Trác Vận khẽ gọi.
Tống Duy Dương cười gượng: “Cái đó, tôi đi trước đây, tạm biệt!” "
Đứng lại” Giọng ông lão tuy không lớn, nhưng lại truyền đi rất xa, đây là kỹ năng luyện được sau mấy chục năm làm giáo viên.
Tống Duy Dương lập tức dừng bước, lễ phép chào hỏi:
"Chào bác, cháu là học trò của cô Lâm, đang hỏi cô ấy bài."
Ông lão hỏi:
"Hỏi xong chưa?"
Tống Duy Dương nói:
"Hỏi xong rồi, chào bác al
Ông lão hỏi: "
Chau học ngành gì?" "Giáo dục tư tưởng chính tri Tống Duy Dương nói.
Ông lão hỏi:
"Nghỉ đông sao không vê nhà?"
Tống Duy Dương nói:
"Nhà xa lắm, ở Đông Bắc."
Ông lão hỏi dò, còn tự động đổi giọng địa phương:
"Đông Bắc chỗ nào?”
Tống Duy Dương nói: "
Mạc Hà, xa lắm a. Nghe hai người già trẻ nói chuyện tào lao, Lâm Trác Vận cũng không còn căng thẳng nữa, thậm chí còn "phụt" một tiếng cười ra.
Ông lão lập tức đổi sắc mặt, tức giận nói:
"Cậu tưởng tôi chưa xem cái MV đó à? Mã Tuấn Hào!"
Tống Duy Dương làm ra vẻ mặt ngạc nhiên: "Ôi chao, bác cũng thích nhạc trẻ à. Cháu không phải Mã Tuấn Hào, cháu tên là Mã Cường Đông, ông chủ nhà máy đồ hộp thấy cháu đẹp trai, liền mời cháu quay MV còn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền