ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Dã Tính Thời Đại

Chương 82. Kéo pháo của tao lên đây!

Chương 082: Kéo pháo của tao lên đây!

Chương 082: Kéo pháo của tao lên đây!

Sự việc tiếp theo diễn biến khá thú VỊ.

Mùng hai Tết, vài tên cá lọt lưới lại rủ thêm người, mang theo gậy gộc chặn ở cổng nhà máy đồ hộp. Bọn chúng không chỉ ngăn cản công nhân ra vào bình thường, mà còn dùng đá chặn đường đe dọa tài xế chở hàng, chỉ với hai mục đích: thứ nhất là yêu câu nhà máy đồ hộp rút đơn kiện, tự hòa giải; thứ hai là chuẩn bị tống tiên, kiếm chút tiền tiêu.

Hơn 30 tên côn đồ địa phương chặn ở cổng, một tên cam theo ống thép tiến lên gao thét:

"Gọi lãnh đạo của chúng mày ra đây! Tao có bốn anh em bị tóm vào rồi, không cho lời giải thích thì hôm nay không xong đâu!

Vài bảo vệ nhà máy run lẩy bẩy, hoàn toàn không biết làm thế nào. Bọn họ đã báo cảnh sát từ lâu, nhưng trong dịp Tết, đồn cảnh sát chỉ có cảnh sát trực, đến hiện trường cũng không thể xử lý được. "

Chủ tịch, Tổng giám đốc, giờ phải làm sao ạ!I

" Dương Đức Hi hoảng hốt.

Tống Duy Dương cười mắng: "

Hoảng cái gì, có mấy tên này mà đã dọa anh sợ rồi à?

"

Dương Đức Hi nói: "

Chỉ có ngàn ngày làm ăn trộm, không có ngàn ngày đề phòng ăn trộm. Cho dù hôm nay bắt được bọn chúng, mấy hôm nữa lại thả ra thì sao? Lần này chúng không mang dao, bắt được cũng không giam được bao lâu. Nếu như một tháng đến hai ba lân, nhà máy đồ hộp còn hoạt động bình thường được sao? Xe tải chở hàng bên ngoài cũng không vào được.

"Cảnh sát đâu, sao vẫn chưa đến? Giải quyết vấn đề trước mắt đã rồi tính."

Tống Duy Dương nói.

"Chỉ đến hai cảnh sát, không ăn thua đâu,” Dương Đức Hi đề nghị, Hay là, gọi điện trực tiếp cho bí thư Phạm, ông ấy ra lệnh chắc chắn hiệu quả."

"Giết gà không cần dùng dao mổ trâu, Tống Duy Dương noi Trieu tập những công nhân khỏe mạnh lại, cầm đồ nghề vào, đánh thắng có thưởng, đánh thua tôi chịu trách nhiệm chỉ trả viện phí!"

"Thật sự đánh nhau sao? Dương Đức Hỉ há hốc mồm.

Dương Tín nói: “Đánh đi, chúng ta thuộc về bảo vệ tài sản của nhà máy..

Ba người còn chưa đến phân xưởng, người của đội bảo vệ đã chạy đến nói: "

Không xong rồi, bọn chúng sắp xông vào rồi!

"

Dương Đức Hi mắng: "

Đồ ngốc, sao không đóng cửa sắt lại cho kỹ?"

"Đóng rồi, bọn chúng đang trèo tường, người đông quá, không cản nổi.

" Bảo vệ khóc lóc nói.

Thời buổi này, đánh nhau tập thể là chuyện quá bình thường, nếu không gây ra chuyện lớn, cảnh sát cũng lười quản.

Tống Duy Dương nói: "

Mấy người đi triệu tập công nhân, tôi ra ngoài ổn định đám côn đồ."

"Được!

" Dương Đức Hi gật đầu đồng ý.

Tống Duy Dương nhanh chóng chạy ra cổng nhà máy, thấy đám côn đồ đang đập mảnh vỡ thủy tinh trên tường, y lập tức quát: "

Dừng tay! Tôi là ông chủ nhà máy đồ hộp, có yêu cau gì thì nói với tôi, nhưng các người không được bước vào nhà máy nửa bước!

"

Tên côn đồ cam đầu ngăn đồng bọn lại, cười nói qua cánh cổng sắt: "

Được thôi. Thứ nhất, lập tức đến đồn cảnh sát, nói với cảnh sát là hiểu lầm, hôm nay phải thả anh em của tôi ra. Thứ hai, mấy anh em của tôi bị giam ở đồn cảnh sát hai ngày, bị dọa sợ, còn chưa được ăn cơm tất niên, khoản tổn thất này ông phải bồi thường chứ?” “Anh muốn bao nhiêu?

" Tống Duy Dương hỏi.

"

5000! Ít nhất cũng phải 50001

" Tên côn đồ câm đầu nói.

Tống Duy Dương nói: "

5000 nhiều quá, có thể giảm giá

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip