Chương 969: Giao Phong (2)
Chương 969: Giao Phong (2) Tống Duy Dương nói:
"Vào buổi đầu cải cách mở cửa, bố tôi trước tiên đi thi đại học. Lúc đó thanh niên trí thức thi đại học có chỉ tiêu, cân phải có giấy chứng nhận của thôn. Bố tôi thì lừa được bí thư chỉ bộ thôn cấp giấy chứng nhận, đáng tiếc cuối cùng không qua được thẩm tra, bởi vì ông bà nội tôi đều có một số vấn đề lịch sử tồn đọng. Ông ấy nản lòng một thời gian, liên cùng thanh niên trong thôn mở lò nấu rượu, cùng mẹ tôi xách vò rượu đi từng thôn từng thôn chào hàng.”
"
Lúc đó chưa thực hiện khoán sản phẩm đến hộ, Liễu tổng nói nhà ông ấy khó khăn, mua đồ ăn cần tem phiếu. Nông dân thì không cân tem phiếu, nhưng phải tính công điểm, lương thực được chia hàng năm đều có định mức, hơn nữa luôn không đủ ăn. Nông dân sau khi được chia lương thực tinh, việc đầu tiên là vác lên thành phố bán đi, toàn bộ đổi thành lương thực thô như ngô. Bột ngô cũng không đủ ăn, lương thực chính thực ra là khoai lang. Dầu ăn càng không đủ, nhà ba người, một cân dầu hạt cải phải ăn cả năm!"
"Trong tình huống đó, bố tôi cũng thật là cả gan, vậy mà dám mở lò nấu rượu, thứ đó tiêu hao lương thực lớn lắm! Tôi đến giờ vẫn không biết họ làm sao kiếm được lương thực để nấu rượu, nhưng bất kể là cách nào, đặt vào lúc đó chắc chắn là phạm pháp. Những năm 80 bố tôi bị bắt đi tù, tuyệt đối không oan uổng ông ấy, không phạm pháp kiếm lương thực ông ấy lấy không khí nấu rượu? Người ta nông dân bán lương thực tinh mua lương thực thô, đều có kênh chính quy, không thể một lần mua bán quá nhiều, lượng nhiều trăm phần trăm bị nghi ngờ đầu cơ trục lợi.'
Liễu tổng cười nói:
"Bố ngài rất có đầu óc kinh doanh, trong tình huống đó, chắc chắn không có rượu tư nhân. Chỉ cần rượu ông ấy nấu ra, rẻ hơn một chút so với rượu nhà nước nấu, chắc chắn không lo tiêu thụ.
Tống Duy Dương gật đầu nói: "
Chỉ làm lò nấu rượu hơn ba năm, bố tôi đã nuốt chứng lò rượu của thị trấn. Cũng không thể nói là thôn tính, bởi vì đó là một doanh nghiệp tập thể cấp thị trấn, bố tôi nhiều nhất chỉ có thể coi là người nhận thâu dài hạn. Không chỉ mở rộng quy mô, còn nhận được thân phận hợp pháp, người nhận thầu doanh nghiệp tập thể.
"
Bạch Nham Tùng nói: "
Bố của Tống tiên sinh là đại biểu điển hình của doanh nhân hương trấn, cần phải đột phá các loại hạn chế chính sách, con đường khởi nghiệp đây gian nan. Vậy Liễu tổng thì sao, trong quá trình khởi nghiệp ngài gặp phải khó khăn gì? Nghe nói trước khi ngài thành lập Lenovo, từng bán giày trượt băng?”
Liễu tổng đáp lại "Không phải trước khi thành lập Lenovo, mà là sau đó. Viện trưởng cho chúng tôi 20 vạn tệ đầu tư, số tiên này lúc đó rất nhiều, vấn đề là chúng tôi làm máy tính à, bảy vạn tệ một chiếc máy tính, anh nói xem làm thế nào? Hơn nữa Lenovo vừa mới thành lập, vừa bắt tay vào đã bị người ta lừa mất 14 vạn, số tiên còn lại ngay cả một chiếc máy tính cũng mua không nổi. Trí thức vừa mới xuống biển, không biết nước biển sâu bao nhiêu, đều là bài học! Vậy thì tùy tiện buôn bán thôi, tôi bán qua giày trượt băng, bán qua đồng hồ điện tử. Có người nói tôi còn bán cả rau, tại đây xin thanh minh, tôi chưa từng bán rau. Lúc đó nhiều đơn vị nhập khẩu máy tính, chúng tôi liên làm nghiệm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền