ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 109. . Chương 109

Chương 109. Chương 109

Thấy Đàm Tú Phương tâm trạng không tốt, chị Mễ nhanh chóng chạy theo, nắm lấy tay nói nhỏ khuyên bảo:

"Con bé Tú Phương này, chị nói cho em nghe, em đừng có mà phạm hồ đồ, thấy đứa trẻ này thật đáng thương thì làm hòa với Chu gia. Hắn cho dù đáng thương thế nào đi nữa thì còn có ông bà, chú bác thương nó, không đến lượt em thương. Em thương hại người khác ai thương hại em. Chị nói em nghe, em có muốn nuôi dưỡng con cái thì cũng phải đi tìm cô nhi, tuyệt không có thể dưỡng đứa nhỏ có thân thích, bằng không em xác định là phí công nuôi dưỡng, đứa nhỏ lớn lên sẽ tìm về thân nhân của nó, nào còn nhớ đến em nha!"

"Vâng, em cảm ơn chị Mễ, em không hề muốn dính dáng gì đến nhà họ Chu nữa, làm sao có thể nuôi nấng con cái cho nhà họ được."

Đàm Tú Phương cảm kích chị Mễ vô cùng. Đúng là quả nhiên con người gừng càng già càng cay. Chị Mễ tuy không có văn hóa, rốt cuộc đã sống đến mấy chục tuổi, nhìn đời thấu triệt hơn cô rất nhiều. Đời trước cô có thể giác ngộ được như này cũng không đến mức cả đời làm trâu làm ngựa mà không hề có một câu nói tốt nào.

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Đàm Tú Phương, tin tưởng em ấy, lôi kéo vừa đi vừa nói chuyện:

"Em có thể nghĩ vậy thì tốt. Em còn trẻ, tương lai còn quá dài, tổng không thể một mình sống như vậy, để chị Mễ nhìn xem, nhất định phải tìm cho em một người phẩm hạnh tốt."

Nói như thế nào lại nói đến chuyện đối tượng rồi, Đàm Tú Phương lúc này không có cái tâm tư đó, cô không nghĩ nói, mắt thấy tới ngã ba rồi, Đàm Tú Phương tìm cái cớ mà tách ra:

"Cái kia chị Mễ, thời gian không còn sớm, em phải trở về nấu cơm cho khách nhân ở khách sạn, buổi tối gặp nói tiếp nha!"

Chị Mễ vội vàng đến giậm chân:

"Ôi, cái đứa nhỏ này gấp cái gì, từ từ, em còn chưa có nói cho chị biết em thích dạng như nào nha!"

Đàm Tú Phương giả vờ như không nghe thấy, nhanh chóng chuồng đi.

Cô một hơi chạy về khách sạn.

Chị chủ nhìn thấy cô, lập tức bỏ bàn tính xuống, chạy tới trước, ngó nghiêng nhìn cô:

"Sao em đi lâu như vậy, em không sao chứ? Nghe nói có người trong bộ đội ăn tào phớ xong rồi hỏng bụng được đưa đi bệnh viện."

Đàm Tú Phương vỗ nhẹ vào tay chị chủ:

"Chị Ngu, chị đừng lo, đã điều tra xong, không có quan hệ gì với em. Là tào phớ Lưu Thải Vân có vấn đề, những người đi bệnh viện đều là ăn tào phớ của bà ấy."

Chị chủ nhìn ngón tay và quần áo sạch sẽ của Đàm Tú Phương:

"Đương nhiên chị biết vấn đề không phải là từ chỗ của em, em cẩn thận, mỗi lần nấu cơm đều quấn tóc rửa tay rồi mới làm, chính là sợ có thứ gì dơ rơi vào trong đó. Đậu nành mỗi ngày đều phải nhặt, rửa rau cũng rửa mấy nước, em làm chị rất yên tâm."

Nói đến đây, cô cảm thấy xấu hổ, kêu cô nấu cơm, cô có làm vậy được đâu, đặc biệt trời mùa đông, nước lạnh muốn chết khiếp, Đàm Tú Phương mỗi ngày rửa tay đến mấy lần, nhìn thôi cô muốn hoảng rồi.

Đàm Tú Phương không nghĩ cái này có cái gì:

"Thật bình thường, đây là đồ ăn là đưa vào cơ thể, không làm sạch sẽ chút lỡ ăn vào có vấn đề làm sao bây giờ, huống hồ cả em cũng ăn nữa!"

"Nếu mỗi người đều nghĩ như em sẽ không có nhiều chuyện như vậy."

Chị chủ thấy Đàm Tú Phương không có việc gì,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip