Chương 226. Chương 226
"Cảm ơn mẹ."
Chu Gia Thành có chút cảm động, sinh nhật mẹ, hắn không chuẩn bị gì, thay vào đó là nhờ mẹ chuẩn bị này chuẩn bị kia cho hắn. Mẹ hắn tuy có vô vàng tật xấu, nhưng đối với hắn thực tốt.
Chu Gia Thành nghĩ đây là sinh nhật mẹ, kiên nhẫn:
"Không thể nào. Bọn con gần 100 người huấn luyện, nhiều người như vậy thì có thể xảy ra chuyện gì được. Phỏng chừng là nhiệm vụ nhỏ, sẽ không có việc gì, mẹ đừng lo lắng."
Sau đó Lưu Thải Vân mới nở nụ cười:
"Vậy thì tốt rồi, con nói như vậy mẹ cũng yên tâm."
Tiếp theo, Lưu Thải Vân không dám hỏi đông hỏi tây nữa mà hỏi han ân cần Chu Gia Thành. Khi Lưu Thải Vân chân thành muốn lấy lòng ai đó, bà ta chắc chắn sẽ khiến người đấy cảm thấy thân thiết và ấm áp.
Sau khi ăn xong, thấy thịt gà còn chưa nhúc nhích, Lưu Thải Vân liền gọi vọng vào Chu Tiểu Lan:
"Đi lấy hộp cơm, gói thịt gà lại, để anh trai mang về mai ăn. Hắn mỗi ngày huấn luyện, vất vả."
Chu Gia Thành cự tuyệt:
"Mẹ, không cần, lưu lại cho nhà mình ăn đi, con ăn ở nhà ăn."
Nhưng Lưu Thải Vân cứ đẩy hộp cơm sang:
"Có thể giống nhau sao? Nhà ăn nấu một nồi lớn, nước không, không thể ăn ngon được, nhìn xem con so với lần trước gầy đi vài cân, quay đầu lại mẹ mang đến cho con chút canh bổ dưỡng. Chờ con chuyển nghề rồi về nhà ở, mẹ bồi bổ cho con."
Hóa ra là tưởng hắn về nhà ở, chẳng trách đêm nay đối với hắn như vậy. Chu Gia Thành cảm giác mình đột nhiên tìm được nguyên nhân tại sao đêm nay Lưu Thải Vân lại ân cần như vậy, đau đầu, không thấy Diêu Ngọc Khiết cho dù mang thai cũng không cùng hắn trở về sao? Trở về e là nháo đến lên trời.
"Không cần, quá phiền toái, bộ đội có nhà ăn, có cơm có đồ ăn, đôi khi có thịt, đã thực tốt rồi."
Chu Gia Thành cầm lấy hộp cơm, chuẩn bị đi về.
Lưu Thải Vân lại vào nhà lấy vài đôi lót giày đưa cho hắn:
"Chuyện dọn về nhà thì chờ chuyển nghề rồi nói sau. Mẹ làm cho con mấy miếng lót giày, con mỗi ngày huấn luyện ra nhiều mồ hôi, miếng đổi giày phải thường xuyên đổi, bằng không chân sẽ thối."
Lưu Thải Vân xua tay:
"Mẹ là mẹ của con, sao lại khách sáo như vậy? Ngày mai phải huấn luyện, mẹ không lưu con nữa."
"Được, con đi trước, mẹ nói cha uống ít rượu một chút. Mỗi ngày uống say không tốt cho sức khỏe."
Trước khi đi, Chu Gia Thành không yên tâm mà dặn dò.
Lưu Thải Vân đưa người con trai ra khỏi cửa:
"Mẹ đã biết, con yên tâm đi, tối lửa tắt đèn, con cẩn thận một chút."
"Vâng, mẹ, mẹ trở về đi, đóng cửa cho kỹ."
Chu Gia Thành vẫy vẫy tay rời đi.
Sau khi Chu Gia Thành rời đi, Lưu Thải Vân lập tức quay vào nhà, cầm một cái rổ, bỏ vào đó một ít thức ăn, dùng vải trắng sạch phủ lên, nói nhỏ với Chu Tiểu Lan:
"Mẹ đi ra ngoài một chuyến, con ở nhà chiếu cố cha con, cha con tỉnh dậy con liền nói mẹ hóa vàng mã cho ông bà ngoại con biết không?"
Chu Tiểu Lan xua tay:
"Biết rồi, mẹ cứ yên tâm đi, cha con mỗi lần uống say đều không tỉnh nổi, mẹ yên tâm đi, cha sẽ không tỉnh."
Lưu Thải Vân nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy có lý, nhẹ nhàng mở cửa rồi lặng lẽ đi ra ngoài.
Cùng lúc ấy, Tần Húc Nhiên đưa cho Đàm Tú Phương khá nhiều tiền, Đàm Tú Phương đếm đếm đủ 5 vạn, nghĩ đến giả cả hàng hóa vẫn tiếp tục
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền