Chương 233. Chương 233
Như vậy còn chưa đủ, sau khi trở lại giường, Đàm Tú Phương nghĩ đến đôi chân tàn tật ngồi xe lăn suốt quãng đời còn lại của Thẩm Nhất Phi, cộng thêm anh ấy cứ luôn đi sớm về trễ, cô đi ngủ rồi mà anh ấy còn chưa trở về, trong lòng càng thêm bất an.
Cả hai người họ bây giờ quá bận rộn, có thể họ đang làm cùng một nhiệm vụ, đồng thời hai người đều có khả năng gặp nguy hiểm.
Không, chỉ nhắc nhở Tần Du thôi thì chưa đủ, cô phải gặp Thẩm Nhất Phi nhắc nhở anh ấy một câu. Nghĩ đến đây cô ngủ không được, xoay người từ giường bò dậy, khoác thêm áo khoác ra cửa khách sạn đứng chờ Thẩm Nhất Phi.
Đêm lạnh như nước, vầng trăng lạnh treo trên cao, xung quanh một mảnh yên tĩnh đến lạ lùng. Đàm Tú Phương đứng trong chốc lát tay chân lạnh ngắt, cô xoa xoa cánh tay, định đi tới đi lui một đoạn, vừa quay đầu lại thì đụng thẳng vào một người.
"A ..." Đàm Tú Phương kinh hãi kêu lên.
Thẩm Nhất Phi nhanh chóng đỡ lấy cánh tay của em ấy: "Là anh."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Đàm Tú Phương thở phào nhẹ nhõm, lùi lại hai bước, vỗ vỗ ngực, tức giận nói:
"Đứng sau lưng em làm gì vậy? Anh suýt nữa làm em sợ chết khiếp!"
Người này đi đường không hề phát ra tí âm thanh nào sao?
"Xin lỗi, không ngờ là dọa đến em."
Giọng nói của Thẩm Nhất Phi có chút khàn khàn, nghe có chút mệt mỏi, xoa trán hỏi:
"Muộn như vậy rồi, sao em đứng ở chỗ này?"
Đàm Tú Phương sờ sờ cái mũi, ngập ngừng nói:
"Em ... Em buổi tối ăn no căng, không thoải mái, muốn đi bộ cho tiêu thực."
Buổi tối lạnh ngắt mà ở bên ngoài đi bộ cho tiêu thực? Ở nhà đi lòng vòng không được sao? Thẩm Nhất Phi trong đầu lóe lên, thông suốt:
"Em đang đợi anh?"
Có vẻ hơi kỳ lạ khi đợi một người mà không có lý do, Đàm Tú Phương không muốn thừa nhận, trầm mặc một hồi, xả lấy một cái cơ:
"Em chỉ muốn hỏi khoảng thời gian này bữa sáng có quen không? Sáng mai anh có muốn ăn gì không? Rốt cuộc anh trả tiền."
A Vinh về quê xử lý chút việc vặt, buổi sáng chị chủ không dậy nổi nên Đàm Tú Phương chuẩn bị bữa sáng trước, đặt ở trong nồi ủ ấm.
Cái cớ này quá giả tạo, căn bản không thể lừa được Thẩm Nhất Phi.
Thẩm Nhất Phi nhìn ra được em ấy khẩu thị tâm phi, nhưng hắn không chọc thủng, cười cười, nâng nâng cằm: "Đi thôi!"
"Hả? Đi đâu?"
Đề tài nhảy nhanh đến mức Đàm Tú Phương không kịp phản ứng.
Thẩm Nhất Phi kiên nhẫn giải thích:
"Không phải ăn no căng ngủ không được đi bộ cho tiêu thực sao? Vừa đi vừa nói chuyện."
"Ồ." Đàm Tú Phương đi theo, nhất thời không biết mở miệng như thế nào, tổng không thế há mồm liền hỏi đối phương, anh có phải đang có nhiệm vụ gì sao? Mối quan hệ của họ bây giờ vừa xa lạ vừa quen thuộc, cô hiểu biết Thẩm Nhất Phi nhưng Thẩm Nhất Phi lại không biết cô, cô quá trực tiếp sẽ làm cho anh ấy hoài nghi.
Đi được một đoạn đường, Thẩm Nhất Phi thấy em ấy thật lâu không lên tiếng, chủ động hỏi:
"Em gặp phải chuyện phiền lòng?"
Anh ấy chủ động hỏi, cuối cùng Đàm Tú Phương cũng tìm được lối vào, thở dài, suốt ruột:
"Em gần đây luôn gặp phải ác mộng, mơ thấy anh trai em xảy ra chuyện, ngã vào vũng máu, hai chân bị axit ăn mòn, trên đùi không nhìn thấy da thịt hoàn chỉnh, quá dọa người."
Nửa phần sau thật ra là những gì đã xảy ra với Thẩm Nhất Phi ở kiếp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền