ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 237. . Chương 237

Chương 237. Chương 237

Lưu Thải Vân bàng hoàng, mơ màng hồ đồ mà bước về nhà.

Chu Tiểu Lan vừa thấy mẹ trở lại, liền liếc vào trong giỏ với ánh mắt kinh ngạc:

"Mẹ, mẹ đã về rồi, hôm nay sao nhanh quá vậy ... Ủa mà sao? Trống không?"

Cô xóc cái vải lam lên, Chu Tiểu Lan phát hiện bên trong không có gì, bĩu môi thất vọng, vừa định oán giận vài câu thì thấy khuôn mặt tái nhợt của mẹ:

"Mẹ, phát sinh chuyện gì rồi? Mẹ làm sao vậy?"

Lưu Thải Vân thật ra không muốn nói nhiều chuyện với đứa con gái này, bởi vì Chu Tiểu Lan không giữ được mồm được miệng, nhưng hôm nay bà nhịn không được, nóng lòng tìm người phát tiết. Bà há mồm hỏi:

"Cha con đâu?"

Chu Tiểu Lan bĩu môi:

"Cha mang Lập Ân ra ngoài, khẳng định đi mua kẹo cho Lập Ân, trong lòng chỉ có cha và Lập Ân mà thôi."

Cô chưa kịp nói xong thì mẹ cô đột nhiên ôm lấy mình gào khóc lên.

Chu Tiểu Lan sững sờ, ôm lưng Lưu Thải Vân:

"Mẹ, mẹ, mẹ sao lại khóc? Chuyện gì vậy? Mẹ nói với con đi, rốt cuộc sao thế này, là bọn họ bắt nạt mẹ sao?"

Lưu Thải Vân không nói, chỉ khóc rống lên thôi.

Khóc một hồi lâu, bà mới ngẩng đầu lên, lau nước mắt, nói với Chu Tiểu Lan:

"Không được phép nói chuyện của ngày hôm nay với bất kỳ ai, quản chặt cái miệng của con, bằng không váy áo xinh đẹp con đừng có mơ tưởng nữa."

Chu Tiểu Lan nhìn vẻ mặt nghiêm túc của mẹ, cảm thấy trong lòng lo sợ bất an:

"Mẹ, có chuyện gì, mẹ ... đừng làm con sợ!"

"Không có việc gì."

Lưu Thải Vân bình tĩnh trở lại, dặn dò Chu Tiểu Lan:

"Con đi ra ngoài mua chút nấm hương thổ sản vùng núi linh tinh, sáng mai chúng ta mua thêm con gà trở về hầm đưa sang chỗ cho anh hai."

Chu Tiểu Lan kỳ quái nhìn mẹ:

"Chính là, không phải anh hai hôm nay đã bảo chúng ta về sau không cần đi đưa đồ ăn nữa sao?"

Lưu Thải Vân trợn mắt nhìn nó:

"Anh hai nói không đưa thì là không đi đưa nữa? Không thấy gần đây nhiệm vụ huấn luyện của anh hai nặng nề sao, gầy quá gầy. Con là đứa không thương người, không biết dỗ người. Hiện giờ Diêu Ngọc Khiết đang tức giận về nhà mẹ đẻ ở là cơ hội của chúng ta, chỉ cần chúng ta cố gắng một chút nỗ lực kéo tâm của anh hai con về chỗ chúng ta, con nói về sau hắn hướng về ai?"

Đầu óc không thông minh Chu Tiểu Lan thế nhưng tin tưởng lời này:

"Vẫn là mẹ nghĩ chu đáo."

Cuối cùng bà cũng dỗ được đứa con gái ngốc nghếch này cho qua đi, thực sự không được, ngày mai để nó mang cơm sang nó cái gì cũng không biết dễ dàng để lộ sơ hở. Cộng thêm đứa con gái ngốc này lời hay sẽ không biết nói, cứ đanh đá với anh hai, trông cậy vào nó có thể tìm được tin tức gì hữu dụng đúng là khó khăn.

Haizzz, sao bà lại sinh ra một đứa con gái ngốc nghếch như vậy.

Cùng lúc đó, ở một nơi khác, hôm nay không chỉ có Lưu Thải Vân cảm thấy lo lắng, mà Đàm Tú Phương cũng lo lắng, thẳng đến buổi tối đi học mà trong lòng vẫn lo lắng bất an.

Chị Mễ đưa tay ra lắc lắc trước mặt cô mấy lần:

"Em gái, đang suy nghĩ gì vậy? Nói chuyện với em cũng không để ý đến."

Đàm Tú Phương phục hồi tinh thần, chớp chớp mắt:

"Em vừa rồi suy nghĩ mai ăn cái gì, chị dâu nói cái gì?"

Chị Mễ hưng phấn: "Bọn chị đang nói chuyện trong nhà xưởng, em không biết đâu xưởng dệt kia máy móc thật lớn,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip