Chương 240. Chương 240
Sau khi ra khỏi phòng học, chị Mễ kéo Đàm Tú Phương nói:
"Đường phố bây giờ chắc hỗn loạn lắm, quá nguy hiểm, em đừng trở về, tối nay đến nhà chị ở!"
"Không được, chị Ngu vẫn ở một mình trong khách sạn."
Đàm Tú Phương lo lắng,
"A Vinh còn chưa trở về, chỉ một mình chị chủ ở khách sạn, vạn nhất lỡ gặp ai đó xông vào bắt cóc làm sao bây giờ?"
Chị Mễ ôm Đàm Tú Phương không buông:
"Cô ấy trốn ở nhà đóng chặt cửa, nếu không đi ra ngoài thì sẽ không có chuyện gì. Đừng lo lắng. Nếu em đi về trên đường lỡ xảy ra chuyện gì chị với cô ấy sẽ áy náy cả đời."
Chị Mễ cũng có lý, Đàm Tú Phương do dự một chút. Cùng lúc ấy, phía sau có người gọi lớn:
"Tú Phương, Tú Phương..."
Đàm Tú Phương quay đầu lại, thấy chị chủ mặc một bộ sườn xám màu tím, trên vai khoác một cái áo khoác trắng cộc tay, đứng cách đó hai mươi ba mét, vui vẻ vẫy tay chào cô.
"Chị Ngu, sao chị lại ở đây?"
Đàm Tú Phương chạy tới, nắm lấy tay chị ấy, kích động vô cùng.
Chị chủ chỉ vào chiến sĩ sau lưng:
"Vừa rồi vị đồng chí này mang chị lại đây tìm em!"
Đàm Tú Phương nhìn thoáng qua, không quen biết đối phương, đang kinh ngạc muốn hỏi rõ ràng chuyện gì đang xảy ra thì chiến sĩ kia cười thẹn thùng:
"Bác sĩ Phan đang ở bệnh viện quân y, hai người sang tìm ngài ấy đi!"
Nói xong anh chiến sỹ bỏ chạy.
Đàm Tú Phương cười cười:
"Mẹ em suy tính thật chu đáo."
Chị chủ gật đầu:
"Đúng vậy, ít nhiều cảm ơn bác sĩ Phan. Vừa rồi nghe nổ mạnh chị sợ muốn chết, giờ bên ngoài toàn là tiếng súng tiếng nổ, chuyện gì đang xảy ra thế này?"
Đàm Tú Phương và mấy chị dâu ở đây không rõ. Loại hành động quân sự yêu cầu bảo mật, nam nhân trong nhà sẽ không nói cho bọn họ.
"Tú Phương, các con chị đang ở nhà, bọn chị phải trở về, hai người cẩn thận một chút, đừng chạy loạn, trực tiếp đến bệnh viện quân y đi."
Chị Mễ lo lắng cho các con ở nhà, thấy Đàm Tú Phương đã có an bài rồi nên vội vã về xem.
Về vấn đề này, Đàm Tú Phương lý giải:
"Chị Mễ, chị Hoa, mau về đi, em cũng đi gặp mẹ em."
Hai bên tách ra, Đàm Tú Phương cùng chị chủ chạy về phía bệnh viện quân y. Trên đường đi, bọn họ nhìn thấy rất nhiều binh lính vội vàng chỉnh tề lên đường, khắp nơi đều lộ ra khí thế áp lực.
Chị chủ giật giật ống tay áo của Đàm Tú Phương:
"Nghe, bên ngoài tiếng súng vẫn chưa ngừng. Đây là có địch đánh lại đây sao?"
Đàm Tú Phương cái gì cũng không biết, trong lòng rất lo lắng:
"Em không biết."
Quy mô này không đơn giản chỉ là thanh trừng bọn phản động trong thành phố, độ nguy hiểm vượt xa dự đoán của cô. Giờ phút này, Đàm Tú Phương vô cùng hoài niệm cảnh thái bình thịnh thế đời sau, cô thực sự hy vọng chiến tranh sẽ sớm kết thúc, tất cả mọi người đều được bình an.
Bệnh viện quân y bên cạnh quân đội, rất gần, không mất nhiều thời gian đã tới nơi.
Đàm Tú Phương chạy vào, hỏi hai y tá trước khi tìm thấy Phan Thấm Văn.
Nhìn thấy Đàm Tú Phương đi tới, Phan Thấm Văn thở phào nhẹ nhõm:
"Bên ngoài bây giờ thật loạn, đừng chạy lung tung, bệnh viện đang thiếu người hỗ trợ, hai người ở đây, giúp đỡ."
Đàm Tú Phương gật đầu, lo lắng hỏi:
"Bác sĩ Phan, chuyện gì vậy? Nghe có vẻ nghiêm trọng."
Phan Thấm Văn thở dài: "Thổ phỉ Việt Tây không chịu đầu hàng, đàm phán đổ bể, bọn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền