ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 242. . Chương 242

Chương 242. Chương 242

Thẩm Nhất Phi nhếch môi giễu cợt, còn chưa kịp lên tiếng thì chợt nghe thấy phía sau truyền đến hai giọng nói đồng thanh.

"Thủ trưởng, tôi nguyện ý đi vào theo chân bọn họ đàm phán!"

Thẩm Nhất Phi đưa mắt về phía Chu Gia Thành và Thạch Đại Đầu. Được lắm, hai người không sợ chết, hai người này hắn đều có chút ấn tượng, Chu Gia Thành đương nhiên không cần phải nói, còn về phần Thạch Đại Đầu, hắn mới gặp vài lần, hình như anh ta thường đến cửa hàng nhỏ của Đàm Tú Phương ăn cơm. Nhìn không ra được hai người bọn họ là người tích cực như vậy.

Thẩm Nhất Phi nhàn nhạt hỏi:

"Các người có biết đi vào đàm phán có ý nghĩa gì không?"

Chu Gia Thành và Thạch Đại Đầu nhìn nhau, nghiến răng nói: "Tôi biết."

Thạch Đại Đầu sờ sờ cái đồ trơn bóng, khờ khạo mà cười cười:

"Yêm, yêm không sợ!"

Khẩn trương đến tiếng địa phương vô thức nói ra miệng rồi.

Có hai người đi đầu, những người khác cũng tỏ thái độ:

"Để tôi đi, Thẩm Phó Đoàn, tôi đi..."

Thẩm Nhất Phi giơ tay ngăn cản mọi người:

"Không đến phiên các người đi!"

Cùng lúc ấy, bị điểm danh lão Bát cọ tới cọ lui mà tiến vào vách tường sát cửa, dán vào bên tường hô lên:

"Các người phái một người vào đây cùng chúng tôi nói chuyện."

Vừa nói, hắn đưa loa cho lính cần vụ Vương Bác, sau đó đi nhanh về phía cửa.

Vương Bác nhìn thấy, lo lắng đi theo:

"Thẩm Phó Đoàn..."

"Trở về đi."

Thẩm Nhất Phi liếc hắn một cái, sải bước đi vào, vừa đi vừa nói:

"Tôi là Thẩm Nhất Phi chỉ huy hôm nay, tôi sẽ đích thân tới, này đủ thành ý đi!"

Những người bên trong đều sửng sốt, không ngờ lão đại đối phương tự mình lại đây.

Nhìn thấy vẻ mặt của Thẩm Nhất Phi, Lão Lục lập tức nhận ra hắn:

"Là mày, lá gan mày lớn thật đấy."

Khó trách bọn họ thất bại đâu, người này sớm đã đến nhà máy hóa chất Dư thị tìm hiểu qua tin tức, còn là công khai đi vào, thế nên hắn không hoài nghi đến đối phương, có lẽ nào lão già Dư Thiên Tích kia đã sớm cùng bọn họ câu kết, cho nên kế hoạch của bọn họ bại lộ?

Thẩm Nhất Phi nhìn lão Lục đang dựa lưng vào tường, mỉm cười:

"Lại gặp mặt, nghĩ kỹ rồi sao? Chỉ cần bây giờ các người đầu hàng, tôi cam đoan sẽ công chính đối đãi, xử phạt khoan hồng!"

"Cái gì gọi là công chính đối đãi? Các người sẽ bỏ qua cho chúng tôi sao?"

Lão Lục cười hắc hắc, giọng nói u ám khủng bố.

Thẩm Nhất Phi cười nói:

"Còn tùy thuộc vào tội ác mà các người gây ra. Chỉ cần không phải là tội ác tày trời đều sẽ được xử nhẹ để có thể lần nữa hối cải làm người! Các người không tin có thể làm một tờ khế ước bảo đảm."

Vậy mà có người tự động đưa đến cửa, người này là sĩ quan cấp trung, nếu bắt hắn làm con tin, bọn họ sẽ có một món hời, biết đâu có thể chạy thoát. Điều đó tốt hơn rất nhiều so với việc một phát súng bắn chết hắn ta.

Thấy được hy vọng mạng sống, lão Lục thay đổi chủ ý, hướng bên người một cái ánh mắt, bảo bọn họ đừng động thủ.

Hắn ta nhìn chằm chằm Thẩm Nhất Phi nói:

"Có thể, bất quá mày phải bỏ súng xuống, nếu không bọn tao sẽ không yên tâm!"

"Các người nhiều người như vậy còn sợ một mình tôi sao? Được thôi vì tỏ vẻ thành ý đàm phán, tôi đáp ứng."

Thẩm Nhất Phi đỡ súng xuống, đặt ở trên mặt đất, giơ hai tay lên:

"Các người bây giờ đã tin?"

Dễ nói chuyện như vậy, lòng lão Lục

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip