ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 249. . Chương 249

Chương 249. Chương 249

Vương Bác gật đầu:

"Đúng vậy, phó đoàn, Tần doanh trưởng hạ lệnh tôi không cần trở về, lưu lại bệnh viện chiếu cố anh."

Chức trách của hắn vốn dĩ là chăm sóc Thẩm Nhất Phi.

"Không cần, cậu bảo hắn xử lý xong công tác phía sau là được."

Nói xong lời này, Thẩm Nhất Phi chuyển chủ đề, hỏi một câu không hề liên quan:

"Vương Bác, nói như vậy cậu hiện tại không có việc gì?"

Thẩm Nhất Phi gật đầu, tay trái chỉ sang, chỉ vào Phục Tĩnh nói:

"Ném nữ nhân này ra ngoài đi!"

Ah? Vương Bác trợn to hai mắt, lắc lắc lỗ tai, hoài nghi nghiêm trọng bản thân nghe nhầm, bất quá nhìn người khác muốn rớt tròng mắt ra ngoài, hắn xác định chính mình nghe là "ném".

Toàn bộ người trong phòng bệnh sợ đến ngây người, hoàn toàn không ngờ Thẩm Nhất Phi sẽ thô bạo như vậy, ngay cả Ngô Phong cũng đơ người tại chỗ, giật mình mà nhìn, Thẩm Phó Đoàn này quả nhiên tàn nhẫn, cái gì cũng làm được, cả một cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc mà ra tay tàn nhẫn đến mức này, không phục không được.

Phục Tĩnh bị dọa, mấy giây sau mới định thần lại, tức giận kêu lên:

"Thẩm Nhất Phi, anh thật quá đáng, anh đối với em như vậy, em muốn tìm dì Trâu nói chuyện."

Vương Bác nhìn bộ quân phục trên người Phục Tĩnh, căng da đầu khuyên nhủ:

"Phó Đoàn, cái này, có chuyện gì chúng ta thương lượng cẩn thận, anh cùng vị nữ đồng chí này có mâu thuẫn gì sao?"

Ngô Phong nhẹ giọng mở miệng, thầm nhắc nhở hắn: Đối tượng!

Vương Bác khiếp sợ không thôi, càng không biết nên làm cái gì bây giờ! Động thủ với nữ nhân còn là đồng chí như bọn họ, giai cấp chị em nói ra đã không dễ nghe rồi, lúc sau nếu Phục Tĩnh trở thành vợ của Phó Đoàn bọn họ, vậy về sau hắn đừng nghĩ lăn lộn.

Vương Bác cảm thấy mình không làm được chuyện này, khổ hề hề nhìn Thẩm Nhất Phi, nhỏ giọng khuyên nhủ:

"Thẩm Phó Đoàn, anh cùng đồng chí Phục Tĩnh có chuyện gì từ từ nói, không cần ..."

Thẩm Nhất Phi lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt lạnh như dao găm. Vương Bác nói không được nữa, nghiêng đầu nhìn Phục Tĩnh khóc hết nước mắt, có phần khó xử, nghiêng đầu nhìn Ngô Phong dùng mắt dò hỏi nữ nhân này có quan hệ gì với Phó Đoàn của bọn họ.

Thẩm Nhất Phi lạnh nhạt đánh gãy lời hắn:

"Vương Bác, như thế nào, mệnh lệnh của tôi đến tai cậu không còn tác dụng nữa à? Đi ra ngoài, chính mình viết báo cáo rời đi đi, nơi này của tôi không cần người như cậu."

Vương Bác nghe vậy liền biết Thẩm Nhất Phi là tức giận thực sự, không dám khuyên bảo nữa, nhanh chân đến chỗ Phục Tĩnh, khuyên nhủ:

"Đồng chí Phục Tĩnh, Phó Đoàn nhà chúng tôi còn nổi nóng, đồng chí xem ..."

"Vương Bác, ném ra ngoài!"

Thẩm Nhất Phi cáu kỉnh gầm lên. Hắn quá là chán ngấy cái nữ nhân dối trá ích kỷ này rồi, nếu không phải vì chân bị thương hắn đã sớm xách cổ áo nữ nhân này ném ra ngoài.

Vương Bác cơ linh không dám chần chờ nữa, ra hiệu với hai người đi cùng, một trái một phải ôm cánh tay của Phục Tĩnh, đem người kéo ra bên ngoài.

Phục Tĩnh trước nay chưa từng mấy mặt đến mức này, cảm giác trên mặt nóng rát như bị lột sạch quần áo ném lên đường cái, cực kỳ thẹn, cực kỳ xấu hổ, không kiềm chế được cảm xúc, dữ tợn hét lớn lên:

"Thẩm Nhất Phi anh không phải là người, đối xử với tôi như vậy, anh sẽ hối hận ..."

Ở trong phòng bệnh Thẩm Nhất Phi nghe được không một chút nào bị ảnh hưởng, ngược

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip