ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 251. . Chương 251

Chương 251. Chương 251

Bất thình lình xảy ra chiến tranh, lớp dạy chữ ban đêm cùng lớp xóa mù chữ nghỉ học. Do đó, Đàm Tú Phương không có đi bộ đội nên không biết chiều hôm đó ở bệnh viện đã xảy ra chuyện gì, cô còn tưởng rằng Thẩm Nhất Phi đang hòa hảo với Phục Tĩnh.

Có chút u sầu, mà nhiều hơn là vui mừng. Cô nghĩ, đời này cuối cùng Thẩm Nhất Phi không phải độc thân cả đời nữa.

Hôm sau, cô đi mua mấy con cá trích về nấu canh. Canh nấu trắng sữa, thả thêm vào miếng đậu hũ, thêm hành lá xanh, ngon đến suýt xoa.

Cô như cũ giữ lại ở nhà hai phần chờ cha và Tần Du về nhà ăn cơm, còn hai phần thì cho vào hộp cơm đưa đến bệnh viện.

Tới bệnh viện, Đàm Tú Phương đụng phải Phan Thấm Văn trước.

Phan Thấm Văn bước lên phía trước:

"Không phải mẹ bảo con đừng mang canh đến sao? Sao con còn mang đến vậy?"

Đàm Tú Phương cười nói:

"Hai ngày nay trên đường tương đối loạn, không mở cửa hàng, lớp học ban đêm cũng nghỉ học, dù sao cũng không có việc gì, nấu cơm thôi, mẹ, mẹ nếm thử có ngon không?"

"Tay nghề của Tú Phương còn cần phải nói sao!"

Phan Thấm Vân hít hít cái mũi, nhìn trong giỏ còn một hộp cơm:

"Cái này là của Thẩm Nhất Phi sao, con đi với mẹ, Tinh Tinh giúp một chút đem canh cá này đưa cho cho Thẩm Phó Đoàn đi."

Cô y tá nhỏ tên Tinh Tinh cầm cánh cá rời đi.

Đàm Tú Phương ngồi bên cạnh Phan Thấm Văn, nhìn mẹ uống hết canh cá, thịt cá cũng ăn sạch sẽ còn lại xương, trong lòng cảm thấy đặc biệt thỏa mãn, còn ngon hơn chính mình ăn.

Chỉ là không biết món canh cá này có hợp với khẩu vị của Thẩm Nhất Phi hay không. Khẩu vị anh ấy khá nặng, đời trước cho dù lớn tuổi bác sĩ dặn dò ăn thanh đạm mà anh ấy vẫn thích ăn mặn, hơi chút nấu nhạt anh ấy sẽ kêu ca tức giận, đôi khi y như đứa trẻ.

Nghĩ đến điều này, không thể tránh khỏi nhớ đến vết thương Thẩm Nhất Phi, cô hỏi:

"Mẹ, vết thương của Thẩm Nhất Phi có khá hơn chút nào không?"

Phan Thấm Văn cười nói:

"Cậu ấy còn trẻ, không bị thương đến bộ phận trọng yếu, đang hồi phục rất nhanh, đừng lo lắng, thêm một đoạn thời gian là có thể xuất viện."

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định này, Đàm Tú Phương mới yên tâm:

"Vậy thì tốt rồi, mẹ, mẹ ngày mai muốn ăn cái gì?"

Phan Thấm Văn không chọn:

"Con nấu cái gì mẹ ăn cái đó."

Đàm Tú Phương nghĩ nghĩ thực đơn:

"Vậy ngày mai con nấu canh xương đi."

Phan Thấm Văn không có ý kiến gì:

"Con xem rồi làm là được. Nấu cơm là chuyện nhỏ, có rảnh con phải học tập thật nhiều, bằng không chờ đi học lại con lại bận rộn không có thời gian."

"Vâng, con biết rồi. Mẹ, mẹ làm việc đi, con trở về đọc sách."

Phan Thấm Văn đưa con gái ra khỏi bệnh viện.

Cùng lúc ấy, ở trong phòng bệnh, Thẩm Nhất Phi nhìn canh cá do cô y tá nhỏ mang tới, liền biết hôm nay Đàm Tú Phương tới rồi. Thế nhưng, em ấy lại trốn tránh hắn, đến bệnh viện mà không đến thăm hắn.

Tần Du vừa vào cửa liền nhận thấy áp suất thấp tỏa ra từ trên người Thẩm Nhất Phi, hắn liếc nhìn Vương Bác bên cạnh, hất cằm lên:

"Ai lại khiến hắn không vui?"

Vương Bác không tiện trả lời tìm lấy cái cớ:

"Tần Doanh Trưởng, ngồi đi, tôi pha cho anh một tách trà."

Nói xong liền chạy đi ngay, không ở lại.

Tần Du ngồi ở bên giường, mặt mày vô cảm như thường ngày:

"Vết thương thế nào?"

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip