Chương 254. Chương 254
Trong phòng bệnh, Thẩm Nhất Phi cầm quyển sách đọc chăm chú.
Vương Bác đứng ở một bên, nhìn chằm chằm vài lần, bộ dạng muốn nói lại thôi.
"Có chuyện gì không?"
Thẩm Nhất Phi đặt sách xuống, nhướng mày nhìn hắn.
Vương Bác mở miệng:
"Cái kia, Phó Đoàn ... anh không quan tâm bên ngoài đã xảy ra chuyện gì sao?"
Bộ dạng vò đầu bức tóc.
Thẩm Nhất Phi lại lần nữa cầm sách lên, bộ dạng không liên quan đến mình:
"Cậu tò mò muốn đi xem náo nhiệt thì đi đi, không ai ngăn cản."
Chậc chậc, dáng vẻ vô cùng lãnh đạm làm mất đi lòng hiếu kỳ của Vương Bác, xua tay, đang muốn nói bỗng nhiên cửa bị mở tung ra.
"Mao Chính Ủy ..."
Ngay khi Vương Bác gọi tên, thì phát hiện Mao Chính Ủy mặt mày xanh mét tiến vào, một thân sát khí, hắn tức khắc dừng lại, ngoan ngoãn đứng ở một bên, nỗ lực hạ thấp cảm giác tồn tại, làm cái bình bông trang trí được rồi.
Mao Chính Ủy cũng không thèm nhìn Vương Bác, sải bước đến giường bệnh, giật lấy cuốn sách trên tay Thẩm Nhất Phi, tức giận nói:
"Đã đến nước này rồi cậu còn tâm tư đọc sách?"
Thẩm Nhất Phi mặc cho chú ấy cầm sách cất đi, bất đắc dĩ nhún vai:
"Bằng không thì sao? Mao Chính Ủy, đã đánh cuộc thì phải chịu thua, về sau chú đừng nhọc lòng chung thân đại sự của cháu nữa."
Mao Chính Ủy khó thở, một chút tình cảm cũng không lưu, trực tiếp đem lá thư Thẩm Nhất Phi viết cho dì Trâu ném vào người Phục Tĩnh, chọc thủng toàn bộ việc tốt mà cô ta đã làm.
Phục Tĩnh dối trá cùng hư vinh bị chọc thủng, sắc mặt quẫn bách đến đỏ bừng, không thể bước xuống đài.
Cô khóc thút thít nói:
"Mao Chính Ủy, không phải thế này, không phải như thế đâu, mọi người đã hiểu lầm, cháu ..."
Lại lần nữa, lần trước cũng như thế này, chạy đến văn phòng của hắn, khóc lóc nói Thẩm Nhất Phi đối xử với cô ta thế này thế kia, phút cuối còn giả mù sa mưa thỉnh cầu Mao Chính Ủy đừng trách Thẩm Nhất Phi.
Mao Chính Ủy lần trước đã không nhìn thấy bộ mặt thật của cô ta, tin cô ta, lần này sẽ không mắc mưu nữa.
Cố tình cô ta không như vậy, ngoài mặt không nói gì vậy mà sau lưng đi thông đồng với nam nhân khác, may là cô ta cùng Thẩm Nhất Phi không có gì, bằng không cỏ trên đầu Thẩm Nhất Phi mọc xanh um. Cái này làm Mao Chính Ủy cực kỳ không thoải mái, đây là lần đầu tiên ông dùng những lời gay gắt nói một nữ đồng chí như này.
Hắn lạnh lùng:
"Cô là một nữ đồng chí, việc này là việc tư tôi nói cô hai câu thôi, cô đã khóc thành bộ dáng này, nói thêm gì nữa chỉ sợ người khác cho rằng tôi một người đàn ông bắt nạt một cô gái nhu nhược. Ở đây các vị làm chứng, việc này đến đây kết thúc, cô về sau cùng Thẩm Nhất Phi một chút không liên quan, cái này đã như ý nguyện của cô? Cô đi đi, về sau đừng có đến bệnh viện nữa."
Nghe xong, toàn thân Phục Tĩnh đông cứng lại. Lần này bọn họ sẽ tổ chức một số buổi biểu diễn ở bộ đội thành Phố Giang, cô không thể lên sân khấu thì làm sao sau này có chỗ đứng trong đoàn. Tiền đồ của cô hoàn toàn xong rồi.
Nói xong Mao Chính Ủy quay sang Hùng Đoàn Trưởng: "Hùng Đoàn Trưởng, các người lần này ở bộ đội thành phố Giang biểu diễn an ủi chiến sĩ không thể có nữ nhân này. Bằng không tôi đáp ứng thì Thẩm Nhất Phi, Tần Du cùng những chiến sĩ kia không đáp ứng đâu, ông không sợ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền