Chương 256. Chương 256
Trên ngăn tủ có hai quả táo, là người khác đến thăm mang tặng, hiện giờ đang mùa xuân quả táo là vật hiếm lạ, rất khó mua.
Ngày đầu tiên khi hắn vào bệnh viện em ấy rõ ràng ở bên ngoài chờ hắn phẫu thuật, sau đó không hề tới, rõ ràng là tránh tị hiềm. Hiện giờ đã biết hắn cùng Phục Tĩnh không có quan hệ gì thì chắc là phải đến thăm?
Thẩm Nhất Phi tính toán rất tốt, đáng tiếc ngàn tính vạn tính chính là chưa có tính cái biến số Phan Thấm Văn này.
Vương Bác nhìn thoáng qua hộp cơm:
"Cơm anh còn chưa ăn?"
"Tôi bị thương ở chân không phải tay, không biết chính mình ăn sao?"
Thẩm Nhất Phi trừng mắt.
Vương Bác lường trước hôm nay hẳn cũng là vậy, rốt cuộc giải quyết được đại phiền toái Phục Tĩnh, tâm tình Phó Đoàn thực tốt. Ai biết, Thẩm Nhất Phi lại cự tuyệt:
"Buông để đó đi, khăn lông tôi đã cũ, cậu đi mua cái mới cho tôi."
"Bây giờ sao?"
Vương Bác liếc nhìn cái khăn lông, còn mới mà ta, trong lòng hoài nghi thật sự, cái này khăn lông còn có thể dùng được, Phó Đoàn bọn họ luôn luôn tiết kiệm khăn lông dùng hỏng rồi mới ném, hôm nay mặt trời mọc ở hướng tây sao?
Thẩm Nhất Phi trở nên không kiên nhẫn:
"Bảo cậu đi thì đi đi, sao nói nhảm nhiều vậy?"
Vương Bác không dám nhiều lời nữa nhanh chóng đi mua khăn lông.
Vừa đi, Thẩm Nhất Phi liền cầm lấy băng gạc quấn tay phải, thấy không có người tới, do dự một hồi, liền cầm lấy một quả táo gọt vỏ.
Hắn nghiêm túc gọt một quả, rồi cắt thành từng miếng nhỏ, đặt ở chén sạch trên ngăn tủ, để dao sang một bên chờ Đàm Tú Phương đến.
Hắn duỗi cổ nhìn chằm chằm cửa ra vào, trông mòn con mắt, không biết bao lâu cửa bỗng nhiên bị đẩy ra, Thẩm Nhất Phi hai mắt sáng lên, kết quả tiến vào bên trong lại là Vương Bác.
Thẩm Nhất Phi buồn bực:
"Cậu đi khá nhanh ha."
Vương Bác không nghe thấy sự không vui trong ngữ khí của Phó Đoàn, thở hồng hộc:
"Tôi sợ anh không ai chăm sóc ... Này, Phó Đoàn, tay anh làm sao vậy? Cắt trúng tay sao? Anh còn chưa ăn cơm? Tôi đút cơm cho anh ăn!"
"Ai muốn cậu đút!"
Thẩm Nhất Phi trừng mắt, nhanh nhẹn cởi bỏ băng gạc trên tay phải, cầm hộp cơm mở ra chầm chậm ăn cơm.
Vương Bác nhìn bàn tay êm đẹp đâu có sao đâu, ủa? Rõ ràng bình thường mà quấn băng làm như bị thương làm gì a? Làm hại hắn tưởng Phó Đoàn tự mình gọt quả táo bị thương đến tay.
Buổi tối, Đàm Tú Phương đến trường học ban đêm.
Qua đi mấy ngày, trong thành đã ổn định trở lại, khôi phục nhịp sống hối hả như trước. Không chỉ trường học ban đêm đã đi học lại, lớp xóa mù chữ cũng đã đi học lại bình thường, cách lớp học của Đàm Tú Phương chỉ mấy trăm mét.
Đàm Tú Phương lấy vở và bút ngồi ở đằng trước, nghiêm túc viết bài, người trưởng thành không có nhiều thời gian, không như trẻ con.
Lịch học buổi tối rất dày. Nội dung dạy trong một đêm tương đương với chương trình mấy ngày học của học sinh tiểu học, không nghiêm túc xem lại, thì tiết học tiếp theo sẽ theo không kịp.
Trong giờ ra chơi, Đàm Tú Phương không ra ngoài hít thở không khí, lưu lại trong phòng học tiếp tục ghi chép, đánh dấu những cái không biết chuẩn bị ngày mai đến bệnh viện hỏi mẹ.
Bỗng nhiên, Chị Mễ chạy vào, gõ gõ vào bàn:
"Tú Phương, bên ngoài có người tìm em."
Ở chỗ này có người tìm cô? Đàm Tú Phương buồn bực, cô sợ là nam đồng chí nào đó,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền