Chương 262. Chương 262
Thẩm Nhất Phi day day trán, bất lực nói:
"Cháu không nói khó nghe chút, bọn họ nghe không vào."
Phan Thấm Văn đi tới, cô vừa bước vào cửa đã mỉm cười hỏi:
"Lại đem y tá bệnh viện khóc, cháu còn như vậy, dì thấy không có hộ sĩ nào nguyện ý đến đổi thuốc cho cháu."
Phan Thấm Văn cũng cảm thấy buồn cười:
"Ai bảo cháu trắng trẻo đẹp trai vậy đâu, xem nếu đổi thành cái mặt quan công Tần Du kia, mấy cô y tá e là nói hai câu cũng không dám chứ đừng nói e thẹn đưa đồ vật cho hắn."
"Dì Phan, cả dì cũng chê cười cháu."
Thẩm Nhất Phi ấn trán, cười khổ, đơn giản hỏi:
"Dì Phàn, vết thương của cháu gần như đã lành, khi nào có thể xuất viện?"
Phan Thấm Văn kiểm tra vết thương, bất đắc dĩ:
"Cháu mới ở mấy ngày đâu, đã gấp không chờ nổi muốn xuất viện?"
Thẩm Nhất Phi sốt ruột:
"Vết thương cháu đã ổn rồi, dì Phan, cho cháu ngày mai xuất viện đi."
Thấy hắn khăng khăng muốn xuất viện, Phan Thấm Văn cũng không ép:
"Xuất viện có thể, nhưng chân này cháu không thể dùng sức, nhớ rõ đúng hạn đến bệnh viện đổi thuốc, phải dưỡng thương thật tốt."
"Vâng, cảm ơn dì Phan."
Cuối cùng cũng nhận được cái tin tức tốt.
Chờ Phan Thấm Văn đi ra ngoài, Vương Bác bí mật liếc nhìn Thẩm Nhất Phi, thấp giọng hỏi:
"Sao anh không hỏi Phan viện trưởng?"
Thẩm Nhất Phi trừng mắt không giải thích:
"Xen vào chuyện của người khác."
Hơn nữa mối quan hệ giữa hắn và Đàm Tú Phương, không phải hỏi Phan Thấm Văn là có thể biết rõ ràng. Hắn hiện tại nghi hoặc Đàm Tú Phương vì cái gì trốn tránh hắn? Thậm chí hai ngày này cơm cũng không đưa, không phù hợp tính cách của em ấy.
Ngay cả khi Phục Tĩnh quấn lấy hắn, Đàm Tú Phương không ngưng đưa cơm cho hắn, chỉ là không hiện thân mà thôi. Không đạo lý mối quan hệ của hắn và Phục Tĩnh đã làm sáng tỏ, em ấy còn không chịu xuất hiện, cả cơm cũng không đưa.
Điều này hoàn toàn khác với dự đoán của hắn, hắn cứ nghĩ ngày Phục Tĩnh cút đi rồi thì người sẽ xuất hiện ở phòng bệnh.
Thẩm Nhất Phi luôn cảm thấy có chuyện gì đó đã xảy ra. Nếu không, chỉ bằng hắn bị thương vì đỡ súng cho Tần Du, cho dù là người xa lạ, Đàm Tú Phương nhất định đưa cơm đến khi hắn xuất viện mới thôi, chứ miễn bàn bọn họ có một tầng quan hệ sâu gút mắt nữa, Đàm Tú Phương không có khả năng mặc kệ hắn.
Mặc dù Phan Thấm Văn tỏ ra quan tâm và nhiệt tình với hắn nhưng khá khách khí, đem hắn như là ân nhân cứu mạng con trai, hắn làm sao mà hỏi? Không biết bây giờ cô gái nhỏ đang nghĩ gì, hắn thật sự không hiểu.
Hắn nhịn không được nóng nảy, thống hận chân mình làm sao mãi không tốt lên, cái gì cũng làm không được.
Vất vả lắm mới mới chờ được đến buổi sáng hôm sau, làm thủ tục xuất viện, Vương Bác kiếm cái xe lăn đẩy hắn ra khỏi bệnh viện.
Đi được nửa đường, Thẩm Nhất Phi nói:
"Không cần trở về, đi đến cổng lớn doanh trại ăn cơm, tôi đói bụng."
"Vâng." Vẻ mặt Vương Bác bất biến, trong lòng phun tào, đi tìm đồng chí Đàm Tú Phương thì nói rõ đi, còn muốn lấy cớ gì ăn cơm? Anh nhìn xem bây giờ mới mấy giờ mà ăn cơm, mới 10 giờ thôi, ăn sáng chậm, ăn cơm trưa lại quá sớm.
Vương Bác đẩy Thẩm Nhất Phi đến trước cửa tiệm nhỏ của Đàm Tú Phương, lại thấy cửa hàng đóng chặt, hắn đau đầu ấp a ấp úng:
"Phó Đoàn, đã đóng cửa rồi."
Thẩm Nhất Phi hất cằm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền