Chương 270. Chương 270
Nhìn thấy sự thay đổi rõ ràng của con trai, Lưu Thải Vân nhịn không được liếc nhìn tờ giấy. Những dòng chữ dày đặc trong đó, bà một chữ cũng không quen biết.
Lưu Thải Vân thấp giọng hỏi:
"Gia Thành, trên này viết cái gì?"
Chu Gia Thành căng da đầu nhặt tài liệu lên. Hắn biết chữ không quá nhiều, nội dung hai tờ giấy này cực kì đơn giản, đại bộ phần từ hắn đều biết, đôi lúc ngẫu nhiên có từ không biết, kết hợp với ngữ cảnh có thể đại khái đoán được ý tứ. Hai tay hắn nhéo mép giấy, chậm rãi xem.
Càng nhìn, sắc mặt Chu Gia Thành càng trở nên xấu xí, cuối cùng bàn tay cầm tờ giấy run lên kịch liệt. Mao Chính Ủy đập tờ giấy vào mặt hắn là còn quá nhẹ.
Chu Gia Thành ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy hận ý, đẩy tờ giấy về phía Lưu Thải Vân:
"Nhìn xem mẹ làm ra chuyện tốt gì, mẹ không hủy hoại con mẹ không cam lòng đúng không?"
Lưu Thải Vân giật mình, lắp bắp nói:
"Mẹ, con đang nói cái gì vậy? Gia Thành, mẹ, mẹ, mẹ không làm cái gì!"
Chu Gia Thành thống khổ nhắm mắt lại, hận ý biến thành nản lòng, bi thương đến vô cùng tận:
"Tên tờ giấy này giấy trắng mực đen viết rõ ràng, mẹ còn muốn gạt con? Ngày 23/2, ngày mồng 1 tháng giêng mẹ ghé tiệm thuốc Tang Ký mua một cuộn băng gạc, một lọ thuốc sát trùng, mua cho ai dùng? Còn có ngày 28 tháng 3, mẹ đến ngõ nhà 138 Phú Thông để gặp người nào? Mười bốn ngày trước, mẹ hai lần đến 138 Phú Thông là làm cái gì?"
Lưu Thải Vân chết lặng khi nghe con trai nói hành tung rõ ràng của mình trong hai ba tháng gần đây, trợn trắng mắt, lắp bắp:
"Không, không gặp ai."
Bà tuyệt đối không thể thừa nhận được.
Chu Gia Thành nhìn thấy rõ ràng, Lưu Thải Vân còn muốn giả ngu cho qua chuyện, trong lòng bi thương đến buồn cười:
"Mẹ ngẫm lại vì cái gì trên tờ giấy này ghi rõ hành tung của mẹ, cả việc mẹ mua bao nhiêu thịt, xài bao nhiêu tiền đều được ghi chép rõ ràng, rành mạch, mẹ còn giãy giụa chối bay chối biến?"
Từ những hồ sơ này, rõ ràng từ tháng giêng mẹ hắn đã bị hoài nghi. Hành tung trước Tết Nguyên Tiêu được ghi mơ hồ đến sau tết Nguyên Tiêu thì càng rõ ràng chi tiết, đặc biệt là sau khi mẹ gặp người không nên gặp.
Đến lúc này rồi, Lưu Thải Vân mới ý thức được nội dung tờ giấy là cái gì, nuốt nước miếng, sợ hãi nhìn Mao Chính Ủy. Hiện giờ trong căn phòng này, mỗi người mặc quân trang như muốn biến thành dã thú, lúc nào cũng có thể xông lên cắn bà một ngụm.
Lưu Thải Vân rùng mình sợ hãi, cả người run bần bật, nắm lấy tay Chu Gia Thành, vội vàng biện giải:
"Gia Thành, con nghe mẹ nói, không phải như thế đâu, mẹ cái gì cũng không biết, mẹ chỉ là gặp phải một người bị thương, xem hắn đáng thương mẹ cho hắn ít thức ăn, mua mấy cái băng gạc, còn những chuyện khác mẹ không làm, con nhất định phải tin tưởng mẹ."
Đã đến nước này Lưu Thải Vân còn muốn phủi sạch mọi chuyện, gỡ bản thân ra khỏi chuyện này.
Chu Gia Thành im lặng, thất hồn lạc phách nhìn Mao Chính Ủy, Mao Chính Ủy nghiêm túc lộ ra vẻ thất vọng, còn Tiểu Trương bên cạnh thì tiếc hận, đám người Hách Phong phẫn nộ. Hắn đã hiểu, hiểu rồi, vì sao Mao Chính Ủy cố tình kéo hắn, còn một loạt lời nói lúc trước. Còn có đội hành động đặc biệt có tên của hắn, nói đến cùng hắn chỉ là một quân cờ, một con tốt. Mà nguồn cơn của tất cả
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền