Chương 274. Chương 274
Vừa đi vừa nói chuyện, Đàm Tú Phương cùng Ngô Phong và Thạch Đại Đầu đã đến được khách sạn.
Ngô Phong và Thạch Đại Đầu dừng lại:
"Em gái, chúng ta về trước."
"Vâng, vất vả anh rồi."
Đàm Tú Phương gật đầu với họ. Sau khi quay người, cô ngẩng đầu nhìn về phía khách sạn, đèn bên trong đều đã tắt, chắc chị chủ đã ngủ rồi. "Đã trễ thế này, đi gặp Thẩm Nhất Phi cũng không thích hợp," cô nghĩ.
Đàm Tú Phương quay đầu, mở cửa hông phòng mình. Vừa mới lấy chìa khóa ra, đột nhiên có một bóng người lao ra, làm cho Đàm Tú Phương giật mình lùi lại vài bước: "Người nào?"
"Tú Phương, là cha, đừng sợ."
Giọng của Chu Đại Toàn từ trong bóng tối truyền ra.
Cô không thể nhìn rõ mặt của hắn, nhưng thính giác lại rất nhạy bén, cô phát hiện Chu Đại Toàn thanh âm tràn đầy nịnh nọt, lại không phải cái dạng trưởng bối oai phong lẫm liệt trong trí nhớ nữa.
Dùng ngón chân cũng biết hắn lại đây vì cái gì. Đàm Tú Phương chậm rãi lui về phía sau hai bước, dựa vào tường, yên lặng sờ sờ vào đống củi trên tường, lãnh đạm lên tiếng:
"Ông tìm tôi có chuyện gì sao?"
Chu Đại Toàn nhẹ vỗ vai Chu Lập Ân trong tay:
"Lập Ân, gọi mẹ đi, cháu không phải vẫn luôn kêu mẹ sao?"
Chu Lập Ân rụt rè nhút nhát kêu lên: "Mẹ..."
Giọng điệu này rõ ràng là xa lạ và không xác định. Khi Đàm Tú Phương nghe cái kiểu xưng hô đã lâu không nghe, có phần bừng tỉnh, cảm thấy buồn cười. Trí nhớ của trẻ con đúng là không phải tốt, hơn nửa năm không gặp cô, đối với cô không còn thân mật ỷ lại. "Cũng tốt, nếu là Chu Lập Ân cứ quấn lấy cô thì hơi phiền," cô thầm nghĩ.
"Đừng gọi tôi như vậy, tôi còn chưa có con."
Đàm Tú Phương lạnh lùng tỏ thái độ.
Chu Đại Toàn không hổ là người Chu gia, kế tục truyền thống da mặt dày của họ, một chút xấu hổ cũng không cảm thấy được, tự quyết định:
"Tú Phương, Lập Ân vẫn luôn nhớ con, sợ quấy rầy con nên chúng ta mới không dẫn thằng bé đến xem con ..."
"Tốt lắm, ông làm rất đúng, cứ tiếp tục bảo trì như thế đi."
Chu Đại Toàn phát hiện Chu Lập Ân vô pháp đả động được người, liền thay đổi suy nghĩ, hít hít cái mũi, ứa nước mắt:
"Tú Phương, Gia Thành cùng mẹ con còn có Tiểu Lan con đã nghe nói qua rồi đúng không? Con có thể cầu xin anh trai con thả bọn họ ra đi được không. Gia Thành có lỗi với con nhưng nhà chúng ta tốt xấu gì nuôi con khôn lớn, không có công lao cũng có khổ lao mà!"
Còn không biết xấu hổ mà dám đem chuyện này ra nói nữa, Đàm Tú Phương tức cười, tay cầm khúc củi, cười lạnh:
"Chu Đại Toàn à, các người nuôi tôi à? 10 tuổi tôi đến nhà các người đã phụ trách giặt quần áo, rửa chén, nấu cơm, mùa đông khắc nghiệt nhà các người bắt tôi ôm quần áo ra bờ sông giặt. Ban ngày còn phải đi lên núi gieo hạt làm cỏ. Đến khi tôi 14 tuổi, Lưu Thải Vân nói thân thể không tốt ở nhà nghỉ ngơi, tôi y như sức lao động đàn ông, mỗi ngày lên núi cấy mạ, việc nặng nào mà không làm? Các người nuôi lớn tôi? Nói lời này không thấy đuối lý sao?"
"Tú Phương, chuyện này ... Trong nhà nhiều người, địa chủ thu địa tô, anh cả con đi sớm, Gia Thành bị bắt, cha đây không có biện pháp, phàm là có biện pháp cha cũng không muốn con chịu khổ như vậy đâu!"
Chu Đại Toàn diễn xướng xuất sắc tẩy trắng chính mình.
Đàm Tú Phương nghe xong muốn bật
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền