Chương 277. Chương 277
Chị Mễ chưa đã ghiền, nổi lên bát quái chuyện trong nhà xưởng:
"Đương nhiên rồi, à, Tú Phương, khi luật hôn nhân ban hành, có hai nữ công nhân trong xưởng dệt chị làm việc ấy sống chết muốn ly hôn, cản đều cản không được, em nói hiếm lạ không?"
Đàm Tú Phương gật đầu, hai người trò chuyện chút rồi vào học.
Ba tiết học trôi qua, Đàm Tú Phương thu dọn sách vở đi ra ngoài cùng Chị Mễ và những người khác. Vừa ra đến cửa, chị Mễ nói:
"Tú Phương, Ngô Phong đưa em, bọn chị về nha!"
"Vâng ..." Đàm Tú Phương vừa nói xong thì nhìn thấy đám người Ngô Phong ở phía sau đi lên. Mọi người cùng nhau ra ngoài.
Ngô Phong cũng nhìn thấy được Thẩm Nhất Phi, có điểm ngoài ý muốn, hắn hiểu được mục đích Thẩm Nhất Phi lại đây, quay đầu cười cười với Đàm Tú Phương:
"Em gái à, đi trước nha, tạm biệt!"
"Ồ, vâng, tạm biệt."
Đàm Tú Phương bẽn lẽn mím môi.
Nghe được cuộc nói chuyện giữa hai người, chị Mễ hồ đồ:
"Chuyện gì vậy? Ngô Phong, sao hôm nay không đưa Tú Phương về?"
"Cái kia, thôi chị Mễ hôm nay, hôm nay không cần Ngô Phong đưa em về, em đi về trước."
Lại không đi, chị Mễ chộp được hỏi đông hỏi tây.
Ngô Phong bĩu môi chỉ chỉ về hướng cây mộc lan, mở miệng đầy ẩn ý:
"Về sau có khả năng chẳng cần bọn em đưa em gái Đàm về."
Cùng lúc ấy, Đàm Tú Phương nhìn thấy Thẩm Nhất Phi đứng dưới cây mộc lan bên ngoài phòng học. Hôm nay có vẻ cố tình ăn diện một phen, một thân sơ mi trắng quần quân đội, áo cho vào quần, vai rộng eo hẹp, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm về phía cửa, nhìn thấy cô ra tới, khóe miệng không tự giác nở nụ cười dịu dàng.
Sao anh ấy đến? Còn cố tình ăn mặt thành ra như vậy. Tim Đàm Tú Phương đập thình thịch!
Hiếm khi thấy một thanh niên khôi ngô tuấn tú như vậy, Chị Mễ cao hứng:
"Đây là ai vậy? Trông anh tuấn quá đi, nào giống ông chồng già nhà chị, đen như cục than."
"Ừ đúng đấy, mà hắn ở đây làm gì?"
Chị dâu Hoa cũng tò mò hỏi:
"Hình như đang đợi người nhỉ, đợi ai vậy ta? Này, sao thanh niên này trước giờ chưa thấy?"
Chị Mễ lẩm bẩm:
"Chắc mới tới hay sao đó, không biết kết hôn hay chưa?"
Chị Mễ theo phương hướng đó nhìn thấy Đàm Tú Phương ôm sách lon ton chạy đến với người thanh niên kia, cậu thanh niên tiếp sách rồi hai người song song rời đi, rõ ràng không có hành động thân mật mà chị Mễ cảm giác được, sự ăn ý còn hơn cả mình với lão chồng ở nhà.
"Được lắm con bé Tú Phương này, giấu kỹ vậy."
Chị Mễ bừng tĩnh thì Đàm Tú Phương đã chạy, đuổi không kịp, thôi, còn Ngô Phong mà:
"Ngô Phong, cậu thành thật khai ra mau, thanh niên này có lai lịch thế nào?"
"Không biết, a a a, em sực nhớ ra buổi tối quần áo em ngâm mà chưa có giặt, các chị dâu, em đi trước nhá!"
Ngô Phong lôi kéo Thạch Đại Đầu ngây ngốc, vội vàng bỏ chạy.
Dưới ánh trăng sáng, Thẩm Nhất Phi nhìn thấy Đàm Tú Phương như bươm bướm lao về phía mình, ngẩng đầu khuôn mặt nhỏ ửng đỏ, khẩn trương mà nói:
"Sao anh đến đây, đi mau."
"Gấp đến vậy?"
Đàm Tú Phương không cần quay đầu lại cảm nhận được ánh mắt như kim chích đằng sau lưng, cau mày đưa tay đẩy một cái:
"Thôi, thôi nhanh đi, bằng không chị Mễ với các chị dâu bắt kịp, có muốn chạy cũng chạy không kịp nữa."
"Nghiêm trọng như vậy?"
Thẩm Nhất Phi hoài nghi thì hoài nghi chứ tay thì nhanh nhẹn tiếp sách vở trong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền