Chương 284. Chương 284
Không ngờ, vừa đi ra ngoài, Đàm Tú Phương liền thấy một người đàn ông trạc chừng 30 tuổi đang lén lút ở bên ngoài tiệm cơm. Hắn ta tóc dơ hầy, trên người mặc bộ đồ bằng vải thô xanh chàm bám đầy bụi.
Chiêu Đệ đang dọn bàn nghe thấy tiếng động, thăm dò nhìn ra ngoài. Vừa thấy mặt người đàn ông, Chiêu Đệ nhận ra ngay là ai, lập tức ngồi bệt xuống đất, sợ hãi kêu lên:
"Mẹ, mẹ, cha đến đây, con sợ, con không muốn trở về đâu, hu hu hu."
Cùng lúc ấy, Từ Thụy Hương đang rửa bát nghe vậy rùng mình một cái, cái bát trong tay không vững mà rơi xuống, va vào đống bát ở bên dưới, vỡ tan tành. Sau một hồi hoảng hốt, nghe thấy tiếng khóc của con gái, Từ Thụy Hương miễn cưỡng trấn định, nhanh chóng đứng lên, đi ra ngoài trấn an con gái:
"Đừng sợ, đừng sợ, không có việc gì, mẹ đồng ý với các con, sẽ không trở về ..."
Người đàn ông bên ngoài vừa nghe thấy tiếng khóc của con gái, cười hì hì hô lên:
"Chiêu Đệ, Lai Đệ, cha đến tìm các con, có vui vẻ không?"
Ngốc à, không nghe thấy Lai Đệ bị dọa khóc sao? Còn vui vẻ cái quái gì? Làm cha như hắn thật đủ thất bại.
Khi Đàm Tú Phương vừa bước ra, người đàn ông kia nhìn thấy cô liền lóe lên tia nhìn, sau đó anh ta bước tới, nở nụ cười ha hả nịnh nọt:
"Con, con chính là cháu gái Tú Phương đúng không? Thật xinh đẹp nha!"
Chỉ cần một câu này, Đàm Tú Phương đã hiểu rõ hắn là ai, sắc mặt lập tức trầm xuống:
"Ông nhận sai rồi, tôi không có cửa thân thích như ông."
Nụ cười trên mặt người đàn ông không hề dập tắt:
"Sao vậy được, Thụy Hương đã nói với chú rồi. Con là cháu gái của cô ấy thì cũng là cháu gái của chú, đúng rồi, mẹ con Thụy Hương đâu rồi, ở nơi này đúng không? Chú nghe có người nhìn thấy mẹ con họ lên xe lửa, khẳng định tới tìm con."
Đàm Tú Phương bực bội:
"Cút, Lai Đệ, Chiêu Đệ không chào đón ông."
"Cút, đây là cửa hàng của tôi, không chào đón ông."
Đồ chó má này đánh dì Thụy Hương thành ra như vậy, còn không biết xấu hổ đến hỏi dì Thụy Hương ở đâu, Đàm Tú Phương hận không thể đánh hắn một trận.
Người đàn ông nhìn Đàm Tú Phương ngoài cười trong không cười:
"Khó mà làm được, cháu gái muốn nói đạo lý à, vợ con chú còn ở đây, bảo chú đi cũng được, giao ba mẹ con ra đây."
Từ Thụy Hương nghe vậy vừa tức vừa sợ, nhưng lo lắng một cô gái như Đàm Tú Phương đối diện với tên nhẫn tâm chó má này sẽ bị hại, đuổi hai đứa con gái vào nhà, một mình cô chạy ra ngoài, cả người run rẩy mà đứng bên cạnh Đàm Tú Phương, trực diện với người đàn ông:
"Hạ Hoành Dân, tôi, tôi, tôi không muốn trở về cùng anh."
"Cái gì, không trở về, tới trong thành mấy ngày thì tính tình lớn lên ha, mày muốn bị đánh?"
Hạ Hoành Dân giơ nắm đấm chuẩn bị đánh Từ Thụy Hương.
Đàm Tú Phương lập tức đẩy Từ Thụy Hương sang một bên, ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn hắn:
"Đánh đi, ông đánh xem, ông đánh một cái thử xem!"
Hạ Hoành Dân chính là người chọn người mềm yếu mà bắt nạt, hắn biết thân phận của Đàm Tú Phương, cha mẹ và anh trai của nó chống lưng cho nó, hắn làm sao dám động thủ.
Hạ Hoành Dân không kiên nhẫn:
"Tránh ra, tao là chồng của dì mày, mày dám nói chuyện với trưởng bối vậy à?"
Đàm Tú Phương giễu cợt: "Dì tôi sẽ ly hôn với ông, ông tính cái gì mà trưởng bối? Đừng có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền