ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 292. . Chương 292

Chương 292. Chương 292

Vào tối thứ bảy, Phan Thấm Văn ôm gối đến phòng của Đàm Tú Phương:

"Đêm nay mẹ ngủ với con."

Đàm Tú Phương cười gật đầu: "Vâng."

Hai mẹ con nằm trên giường, nghĩ đến đám cưới sắp diễn ra, cô không tài nào chợp mắt được. Sợ ảnh hưởng đến mẹ, Đàm Tú Phương cố gắng trở mình, mà nằm một lúc lâu cả người không được tự nhiên, muốn động đậy.

Cô không thể không xoay người một chút, chiếc giường gỗ phát ra tiếng cót két nhẹ, âm thanh trong đêm tối tĩnh lặng vô cùng rõ ràng.

Phan Thấm Văn cười khẽ, ngữ khí ôn nhu:

"Con không ngủ được?"

Đàm Tú Phương ngượng ngùng nói:

"Mẹ, con có chút khẩn trương."

Rõ ràng đời trước cô và Thẩm Nhất Phi đã sống với nhau hơn mười năm, đã quá quen thuộc lẫn nhau, mà cứ nghĩ đến hôn lễ sắp diễn ra, tinh thần của cô trở nên vô cùng phấn chấn, mặc dù cơ thể rất mệt mỏi mà đầu óc thanh tĩnh đến lạ lùng.

Phan Thấm Văn đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu con gái:

"Đứa nhỏ ngớ ngẩn, chuyện đại sự một lần trong đời, ai mà không hồi hộp..."

Vừa nói lời này, cô đột nhiên nhận ra không phải là lần đầu tiên với Đàm Tú Phương, ngượng ngùng im miệng, trong đêm đen lo lắng nhìn đỉnh đầu con gái.

Trong phòng không có đèn, Đàm Tú Phương không thể nhìn rõ vẻ mặt của Phan Thấm Văn, thông qua ngôn ngữ cơ thể của mẹ, cô có thể hiểu được mẹ đang nghĩ gì. Cô cười cười:

"Đã lâu quá rồi, con đã không nhớ nổi, thời điểm con kết hôn với Chu Gia Thành như thế nào, chỉ nhớ sáng sớm hôm đó con còn muốn đi cho heo ăn."

Đối với cô, đó là chuyện đời trước, đã mấy chục năm trôi qua, nhiều tình tiết bị mờ nhạt, thêm nữa lúc đó cô còn quá nhỏ để hiểu được hôn nhân là như thế nào, cho nên không cảm nhận được nhiều.

Nghe con gái nói ngày đó buổi sáng còn phải dậy sớm cho heo ăn, Phan Thấm Văn đau lòng, vuốt ve tay con gái:

"Là mẹ không tốt, mẹ nên sớm một chút tìm thấy con."

Đàm Tú Phương không thích nhắc đến chuyện này, bi kịch của bọn họ là thời thế tạo thành, không có ai có lỗi với đối phương cả, cô lãng sang chuyện khác:

"Mẹ, lúc cha mẹ kết hôn như thế nào?"

Nhắc đến cái này, suy nghĩ của Phan Thấm Văn ngược về hơn 20 năm trước:

"Khi đó, cha mẹ chỉ tuyên thệ ở trước mặt tổ chức, cứ vậy kết hôn."

Chẳng lãng mạn chút nào, Đàm Tú Phương hơi thất vọng:

"Cha và mẹ là tổ chức giới thiệu quen biết nhau sao?"

"Cái này thì không phải, mẹ và cha con lần đầu tiên gặp mặt, ông ấy vừa mới tham gia cách mạng, bị thương. Mẹ lúc đó là bác sĩ thực tập, phụ trách chữa bệnh cho hắn, thường xuyên qua lại cho nên quen biết nhau, không thân, sau đó trên đường chuyển viện ..."

Đàm Tú Phương lắng nghe câu chuyện cha mẹ quen biết nhau thế nào, ở chỗ nào sinh ra anh em cô, chuyện thú vị thời thơ ấu, dần dần nhắm mắt.

Khi Phan Thấm Văn kể về thời thơ ấu của con gái, cô nhận thấy người bên cạnh truyền đến tiếng hít thở đều đặn, cô cố gắng hạ thấp thanh âm cho đến khi dần biến mất cả hồi lâu mà Đàm Tú Phương không phản ứng.

Dường như con gái đã ngủ, Phan Thấm Văn nhẹ nhàng nhìn bóng đen nhô lên bên cạnh mình, trái tim mềm nhũn vừa vui, vừa buồn, vừa cảm thấy luyến tiếc không tha. Hồi lâu, cô khẽ sờ lên tóc của Đàm Tú Phương, thở dài nói: "Ngủ thôi!"

Đàm Tú Phương thức dậy trước bình minh ngày hôm sau, cô mở mắt ra, mẹ nằm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip