Chương 295. Chương 295
Chỉ vài phút cô chạy về căn nhà mới đó, chạy vọt vào trong, không màng những ánh mắt ngạc nhiên nhìn mình, bắt lấy một người:
"Tú Phương đâu? Đàm Tú Phương ở nơi nào?"
"Hình như là ở phòng tân hôn."
Chị chủ lập tức chạy về hướng căn phòng. Vừa chạy ra hành lang đã thấy Đàm Tú Phương đưa chiếc hộp cho Thẩm Nhất Phi.
Cô lập tức la lớn gọi lại bọn họ:
"Chờ một chút!"
Đàm Tú Phương quay lại, nhìn thấy chị chủ đi chân trần, vẻ mặt hoảng loạn thì kinh ngạc:
"Chị Ngu làm sao vậy? Tiểu Duy bị bệnh sao? Chị đừng hoảng hốt, có chuyện gì chúng ta từ từ thương lượng."
Đàm Tú Phương chỉ nghĩ mọi chuyện về Tiểu Duy. Nhưng nhìn thấy cô chủ như vậy, Thẩm Nhất Phi suy nghĩ rất nhiều, liếc mắt nhìn cô chủ vội vàng chạy tới, nhanh chóng mở hai chiếc hộp ra.
"Đừng mở, đừng cử động ..."
Chị chủ nhìn động tác của hắn sợ ngây người, sợ đến mức hồn phi phách tán, đầu óc trống rỗng, chỉ nhớ là phải ngăn hắn lại.
Thẩm Nhất Phi không nghe, mở cái rương, cái thứ nhất chứa đầy vàng bạc, cái thứ hai là chai lọ, hình như là đồ trang điểm của nữ nhân.
Điều này cũng giống như những gì Đàm Tú Phương đã nói.
Chị chủ chạy lại, nhìn thấy đồ trong hộp, môi run run nói:
"Đậy cái rương trả lại cho tôi, nhanh lên, tất cả đều là của tôi, trả lại cho tôi."
Ngữ khí dồn dập, ánh mắt hoảng loạn, cả người phát run.
Chỉ cần liếc mắt một cái, Thẩm Nhất Phi liền biết có chuyện không ổn, nhấc hộp lên, tránh né tay cô ấy, nhanh chóng lấy trang sức bên trong ra.
Đàm Tú Phương nhận ra có gì đó không ổn khi nhìn thấy cảnh này, cô lựa lời tin tưởng Thẩm Nhất Phi:
"Chị Ngu, bình tĩnh đi, chuyện gì xảy ra, nói cho em nghe ..."
Vừa nói chuyện Thẩm Nhất Phi đã lấy hết đồ trang sức ra.
Trang sức chỉ có một lớp mỏng, chồng chất lên trên, sau khi tháo ra, bên dưới lộ ra một tấm gỗ xưa, như là cái đáy rương song Thẩm Nhất Phi biết là không phải, cái rương này còn sâu lắm. Hắn duỗi tay rút tấm gỗ ra, lập tức lộ đồ vật giấu ở bên dưới, một bó dây cột lại cùng nhau, bên trên còn có cái đồng hồ bấm giờ.
Chị chủ thấy cái hộp đã bị mở ra, biết mọi chuyện không thể che giấu nên vội chạy đến giật cái rương:
"Đưa cho tôi, không có thời gian đâu ..."
Thẩm Nhất Phi sợ cái rương rơi xuống gây ra nổ mạnh, đành phải buông tay, chị chủ đoạt cái rương ôm chạy lao ra bên ngoài.
"Tìm chỗ trốn đi."
Thẩm Nhất Phi vội vàng dặn dò, vừa chạy nhanh vừa đuổi ra ngoài, vừa chạy vừa hét:
"Cẩn thận, có bom, mọi người sơ tán đi..."
Lời nói của Thẩm Nhất Phi giống như tiếng sét đánh ngang tai khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc, trở tay không kịp. Cũng may đại bộ phận đều là quân nhân từ chiến trường trở về, phản ứng nhanh nhẹn, gặp qua không ít trường hợp như này, chỉ sững người một lúc liền giúp đỡ sơ tán khách nhân, có người chạy sang hướng phòng tân hôn hỗ trợ, Tần Du dẫn binh xông lên, vừa lúc bắt gặp chị chủ ở hành lang.
Ánh mắt của chị chủ hoảng loạn, ôm hai cái rương, bởi vì dùng sức đến trắng bệch, nhìn những người trước mặt bước chân lảo đảo thiếu chút nữa té ngã.
Nhìn thấy cảnh này, Thẩm Nhất Phi lập tức hét lên:
"Tránh ra, để cô ấy đi!"
Hắn không biết cô chủ này đang nghĩ gì, một điều rõ ràng là cô ấy đã thay đổi chủ ý, cho nên mới đi rồi quay đầu trở lại. Mặc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền