ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 298. . Chương 298

Chương 298. Chương 298

Một buổi đêm, đêm đen kịt, trên bầu trời không có lấy một vì sao, khắp nơi tối đen như mực.

Trong bệnh viện, ngoại trừ thỉnh thoảng có nhân viên y tế đi qua, đi lại, xung quanh đều im lặng, bệnh nhân và người nhà đều chìm vào giấc ngủ say.

Có hai chiến sĩ cầm súng đứng ở cửa khu phía xa nhất của tầng 1, khoa điều trị nội trú. Đây là phòng bệnh cô chủ khách sạn Ngu Tam Nương, vì bảo hộ cũng là trông coi, bộ đội phái binh lính canh gác 24/24.

Nửa đêm, người lính đứng bên trái cửa ngáp dài, nói với người bên phải:

"Tôi đi vệ sinh, cậu canh gác ha, lát nữa tôi trở về."

Người lính kia biết cậu bạn là người nghiện thuốc lá, gật đầu:

"Đi thôi, nhanh lên trở về, đừng có nán lại quá lâu."

"Đã biết, còn cần cậu nói sao!"

Binh lính tùy tiện chạy ra ngoài, thẳng đến nhà vệ sinh, vừa đi vệ sinh xong rửa tay, hắn không trở về liền, nép vào bãi cỏ bên ngoài nhà vệ sinh đốt que diêm hút thuốc, tia lửa lập lòe trong bóng tối, như một tín hiệu im lặng.

Anh lính còn lại đứng một mình trước cửa phòng ngáp dài. Nửa đêm, cơn buồn ngủ cũng ập đến, tiếc là không thể ngủ được, hắn dụi mắt thì bỗng nhiên nhìn thấy một quân nhân mặc quân trang trên đùi băng băng vải dựa vào tường đi lại đây.

Thấy đồng nghiệp bị thương, anh lính canh cửa quan tâm:

"Anh không có người nhà sao? Sao anh không gọi y tá đến giúp?"

Người đàn ông bị thương xua tay:

"Tôi quê ở đông bắc, sợ cha mẹ lo lắng nên không nói với họ. Mấy cô y tá nhỏ ở bệnh viện này đều là nữ. Tôi muốn đi vệ sinh, quá không tiện, cho nên tự đi."

Chuyện này không có gì hiếm lạ, nhiều chiến sĩ trẻ chưa từng tiếp xúc với đồng chí nữ nên còn e dè, ngại ngùng nên nhiều việc thà tự mình vất vả làm chứ không muốn phiền cô y tá nhỏ.

"Cũng là, tôi từng bị thương phải nhập viện một lần, đừng nhắc tới, quá ngượng ngùng."

Binh lính gãi gãi đầu, nhìn thoáng qua phòng bệnh đang đóng chặt cửa, lại xem xét nhà vệ sinh cách đó không xa, lòng tốt nổi lên:

"Tối lửa tắt đèn, chân anh không tiện, tôi đỡ anh sang đó!"

"Như vậy được không? Anh còn có nhiệm vụ, đừng trì hoãn anh."

Anh lính xua tay:

"Không có việc gì, tôi có đồng chí khác ra ngoài hút thuốc lập tức trở về. Nói nữa, chúng ta đây là bệnh viện quân y, cổng lớn liền có người canh gác, an toàn thật sự, đi thôi, thực mau, mấy chục mét thôi, tôi đưa anh sang đó liền đi trở về."

Người bị thương không hề chối từ:

"Vậy phiền toái đồng chí."

"Đều là chiến hữu khách khí gì đâu."

Người lính đỡ quân nhân bị thương đi vào nhà vệ sinh.

Ngay khi bọn họ biến mất trên hành lang, một bóng đen đột nhiên xuất hiện từ lối vào của dãy hành lang, lặng lẽ đẩy cửa phòng bệnh, không bật đèn đi thẳng đến giường bệnh.

Nhìn khối phồng trên giường bệnh, hắn không chút do dự túm lấy một chiếc gối bên cạnh, đè lên đầu bệnh nhân rồi ấn mạnh.

Bất quá dùng sức hắn liền phát hiện có điều không thích hợp, bởi vì quá mềm, cổ người không có khả năng mềm như vậy, hắn sờ sờ lại sờ đến một khối bông mềm, căn bản không phải là đầu người.

Biết đã trúng kế, cất bước chạy ra bên ngoài, thì đồng thời ngay lúc đó đèn trong phòng bật sáng, cửa bị đạp tung ra, Mao Chính Ủy và Tham mưu trưởng Tần mang theo người xanh mặt đứng ngoài cửa.

Thấy tình thế không ổn, hắn rút súng từ bên hông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip