Chương 301. Chương 301
Lễ tang của chị chủ đã được lên kế hoạch. Ngôi mộ cùng di vật chôn xuống chỉ là làm cho người khác xem. Tro cốt của chị ấy là A Vinh mang đi.
Bởi vì họ rời khỏi quê nhà lang bạt đến thành phố Giang, không có người thân hay bạn bè ở thành phố Giang, không có nhiều người đến viếng, chỉ có A Vinh, Tiểu Duy, Đàm Tú Phương và Thẩm Nhất Phi bốn người.
A Vinh chọn một nơi non xanh nước biếc. Hắn quỳ trước bia mộ, nói với Tiểu Duy:
"Con quỳ lạy dì ba cái đi con."
Bọn họ lựa chọn giấu giếm thân thế của Tiểu Duy.
Tiểu Duy nhìn bức ảnh chị chủ tươi cười như hoa, oa một tiếng khóc ra thành tiếng: "Dì, dì..."
A Vinh không nói gì, cầm nén hương lên, thắp lên rồi lẳng lặng cắm ở trước ngôi mộ, sau đó ném giấy tờ vàng bạc vào chậu than.
Sau khi tế bái xong, Đàm Tú Phương cầm một chiếc sườn xám trắng, nút ngọc trai, nhẹ nhàng bỏ vào chậu than:
"Chị Ngu, bọn em đến thăm chị, đây là sườn xám chị thích nhất, em đốt xuống đó cho chị. Nếu chị thích, về sau em sẽ còn đốt nữa. Chị chủ yên tâm, Tiểu Duy đã tìm được rồi, thằng bé tốt lắm ..."
Tế bái xong bọn họ trở về thành phố.
A Vinh và Tiểu Duy sống tạm trong ngôi nhà mà Đàm Tú Phương đã mua. Sau khi an táng Tiểu Duy xong, A Vinh quyết định mang Tiểu Duy về quê quán của hắn cùng Ngu Tam Nương.
Hắn muốn trở về nơi bọn họ cùng nhau lớn lên, quay lại nơi đầu tiên hai người gặp gỡ, đoạn thời gian tốt đẹp ấy.
Đàm Tú Phương không nhiều lời, hiện giờ chị chủ không còn nữa, lưu lại ở nơi này chỉ thêm thương tâm, đối với hai người không phải là chuyện tốt. Thấy cảnh sinh tình không nói, nơi này còn không ít người biết được thân phận của Tiểu Duy, một khi mở ra chế độ mới, bọn họ bị túm lấy, không bằng bỏ đi đến một nơi khác thật xa, bắt đầu lại từ đầu.
Đàm Tú Phương ôm lấy Tiểu Duy:
"Chờ đã, em cùng Nhất Phi tiễn anh."
A Vinh gật đầu, vào phòng xách ra hai cái rương hành lý đã sớm thu thập từ lâu.
Thẩm Nhất Phi tiến lên giúp đỡ hắn, hắn chỉ đưa cái rương bên trái cho Thẩm Nhất Phi, còn cái rương bên phải thì ôm chặt vào trong lồng ngực: "Đi thôi."
Bốn người họ đi ra khỏi con hẻm, không vội vã đi đến ga xe lửa, mà là đến Thái Thị Khẩu.
Đây là nơi xử bắn ở thành phố Giang.
Hôm nay là Vân Hồ, cũng chính là Thạch Đại Đầu cùng toàn bộ tay sai bị chấp hành xử bắn.
Khi họ đến, Thái Thị Khẩu đã chật cứng người, nhiều người hô to:
"Đả đảo bọn phản động ..."
Còn có người ném lá rau thối, trứng thối, ... vào Thạch Đại Đầu đang quỳ trên mặt đất.
Trứng gà thối nện vào mặt Thạch Đại Đầu, chất lỏng trứng đen và đặc trượt xuống sống mũi chảy xuống khuôn miệng đang đóng chặt của hắn, vừa chật vật vừa thê thảm.
Nghĩ đến cái chết của chị chủ, Đàm Tú Phương không một chút đồng tình, chỉ hận không thể chém hắn ngàn nhát.
Cô ôm Tiểu Duy, ấn đầu thằng bé vào trong lòng, không muốn đứa nhỏ nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu sau đó.
Ba bọn họ bình tĩnh trong đám đông đang xúc động, phẫn nộ vô cùng dễ thấy được, Thạch Đại Đầu ngước lên, nhìn thấy Đàm Tú Phương.
Đàm Tú Phương lạnh lùng nhìn hắn, trong mắt tràn đầy hận ý.
Hắn há miệng định nói gì đó, chất lỏng trứng gà nhờn và ghê tởm đã chảy vào trong miệng làm hắn một lần nữa nhắm chặt miệng.
Đàm Tú Phương không nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền