ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 64. . Chương 64

Chương 64. Chương 64

Chu Đại Toàn từ từ tỉnh dậy, những gì hắn nhìn thấy là bức tường bùn đen nâu, ngọn đèn dầu thiêu đốt mờ mờ, ánh sáng tối tăm, bị gió thổi qua, không ngừng lay động, như là lúc nào cũng có thể dập tắt, thoáng như tâm trạng của hắn lúc này.

"Đại Toàn, dậy đi!"

Chú hai Chu bưng bát cháo vào:

"Ăn chút gì trước đi, chuyện phát sinh cũng đã xảy ra rồi, chúng ta đi hóa duyên để chuyện này qua đi, chờ sang năm thu hoạch là được rồi."

Nói đến đây Chu Đại Toàn rơi nước mắt:

"Nhà tôi gặp cướp ở ga xe lửa, Gia Thành bị thương, thiếu tiền thuốc men. Tôi chính là về nhà bán chút lương thực để lấy tiền thuốc men."

Đến đây rồi thì chú hai Chu mới hiểu tại sao hắn lại tuyệt vọng như vậy. Hắn đã nghe người ta nói Chu Đại Toàn đột nhiên trở về là tính toán bán gia súc, lương thực trong nhà. Chú hai Chu suy nghĩ một chút:

"Có phải nhà ông ở bên ngoài gặp khó khăn gì phải không?"

Nghe nói bệnh viện trong thành đắt muốn chết, chỉ nhà giàu mới đến nổi, bọn họ bần nông một năm tích góp không đủ đến bệnh viện một chuyến. Chú hai Chu không biết làm cách nào mà an ủi đành phải nói:

"Ông ăn chút gì đi, Gia Thành nơi đó còn trông cậy vào ông."

Cũng không phải là nói quá, Tiểu Lan không hiểu chuyện, Lưu Thải Vân trong thôn kêu quát quát nhìn có vẻ rất lợi hại, chứ còn vào thành cái gì cũng không biết, thích chọc phiền toái. Còn có Lập Ân còn nhỏ xíu, cần người chăm sóc. Chu Đại Toàn mà ngã xuống, cả nhà bọn họ xem như là xong rồi.

Chu Đại Toàn xua tay:

"Không còn kịp rồi."

Hơn nữa đi hóa duyên thì có thể xin được bao nhiêu, hộ nào cũng không dư dả gì. Chu Đại Toàn cầm bát lên, hớp một ngụm lớn, vài ngụm lớn hết chén cháo, đánh lên tinh thần xuống giường:

"Anh hai, tôi đi ra ngoài dạo một chút."

Chú hai Chu trong lòng rõ ràng, hắn đây là nghĩ có thể ra ngoài mượn ít tiền cấp Chu Gia Thành chữa bệnh, không có vạch trần:

"Được rồi, ông đi đi, tôi để cửa."

Nhưng chuyến đi của Chu Đại Toàn không hề suôn sẻ. Hắn đi hết nhà này đến nhà khác, thân thích nhà họ Chu đều mượn, thậm chí cả người trong thôn mà quan hệ tốt hay không tốt cũng mở miệng mượn, mượn đi mượn lại chỉ mượn được 23 đồng tiền cùng 15 cân lương thực.

Bởi vì mấy lão gia địa chủ giàu có đều mang gia đình chạy trốn cả rồi, còn lại đều là người nghèo không mấy dư dả, huống chi cả nhà Chu Đại Toàn bị thiêu cháy, lương thực, súc vật cái gì cũng không còn, về sau mua dụng cụ dựng nhà đều tiêu tiền, chưa kể Chu Gia Thành có thể không kham nổi, bây giờ mượn thì khi nào mới có mà trả được.

Cầm một chút đồ vật thế này, Chu Đại Toàn vô cùng thất vọng, những người này chờ đó cho hắn, chờ nhà hắn phát đạt bọn họ đừng có nghĩ mà muốn thơm lây.

Chu gia thôn có một cái tục lệ là nhà ai phát sinh hỏa hoạn đến mức thiêu đốt tất cả không còn một mảnh thì mang theo túi vải đi từng nhà hóa duyên, các nhà tùy theo tình huống gia đình mình, không quan tâm là một chén gạo hay là nửa chén đậu, cứ một chút một chút, trợ giúp người gặp tai họa vượt qua khó khăn năm này đi.

Đây cũng là một hình thức giúp đỡ lẫn nhau, suy cho cùng thì không ai biết được thiên tai sẽ ập đến với mình khi nào, giúp đỡ người khác cũng tương đương với giúp đỡ chính bản thân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip