Chương 83. Chương 83
Trở lại phòng nhỏ của chính mình, cô nhớ lại thái độ của bà chủ. Cảm giác sau khi biết cô từng ly hôn, thái độ của chị ấy với cô thân cận hơn rất nhiều, lẽ nào bà chủ cũng từng có đoạn quá khứ như vậy? Ý niệm này vừa ra đã bị bác bỏ ngay lập tức. Làm sao như vậy được, bà chủ lúc trẻ vừa nhìn là biết chính là đại mỹ nhân phong tình vạn chủng, còn biết trang điểm, có nam nhân mắt mù mới vứt bỏ chị ấy.
Đàm Tú Phương nhanh chóng gạt đi suy đoán vô lý này trong đầu và bắt đầu thu dọn đồ đạc vào nhà.
Bà chủ đối với cô không tệ, cô chỉ có thể dùng cách này để nhắc nhở chị ấy đừng quá bắt mắt để người khác bắt lấy bím tóc.
Quả nhiên, bà chủ là người khôn khéo, nghe xong liền trầm ngâm nói:
"Em đúng là tư tưởng giác ngộ rất cao. Cũng đúng không mời người thì không mời người, cơ mà bán tào phớ quá vất vả, em hiện tại có nguồn thu nhập khác, có muốn suy xét dừng việc kinh doanh đó hay không?"
Làm tào phớ đúng là vất vả, vì đảm bảo tào phớ mới mẻ sạch sẽ, Đàm Tú Phương luôn thức dậy vào một hoặc hai giờ đêm để xay đậu và nấu tào phớ, đã hơn một tháng nay cô đã không ngủ một giấc hoàn chỉnh nào cả.
Bất quá muốn Đàm Tú Phương từ bỏ là không có khả năng. Mặc dù doanh thu từ tào phớ càng ngày giảm xuống, nhưng nó khá tốt, là nguồn thu nhập ổn định, mỗi ngày mấy chục tệ, một năm là có thể tiết kiệm được một vạn rồi, hơn nữa cố gắng mỗi ngày tích góp có lẽ năm sau cô đủ tiền mua một căn nhà nhỏ.
"Không sao đâu, em ngủ sớm, trời vừa tối liền ngủ, chỉ làm một năm thôi."
Mỗi người đều có cách sống riêng, bà chủ cũng không khuyên nữa liền chuyển chủ đề:
"Ngày mai khi nào đi dạo, đừng đi sớm quá nha, chị dậy không nổi."
Đàm Tú Phương suy nghĩ một chút nói:
"Nếu không chị đưa địa chỉ cho em đi, em tự mình đi được rồi không cần phiền toái chị."
Bà chủ xua tay:
"Đã nói là cùng đi, sao mà dong dài thế nhỉ, nhớ rõ ngày mai kêu chị."
"Được rồi, em chờ chị mở cửa khách sạn."
Ngày hôm sau trời lại sương mù. Bên cạnh thành phố Giang có một con sông lớn, hơi nước dày đặc, mùa đông thường có sương mù.
Đàm Tú Phương bán tào phớ như thường lệ, sau đó giao đồ ăn sáng do khách nhân đặt trước đến tận cửa. Lúc này bà chủ mới chậm rãi đi ra. Bà chủ liếc nhìn chiếc áo khoác bông màu xanh lam của Đàm Tú Phương đã biến thành màu trắng vì giặt quá nhiều lần:
"Em chỉ mặc cái này à?"
Đàm Tú Phương ngẩng đầu nhìn bà chủ.
Ngày mùa đông, bà chủ vẫn mặc bộ sườn xám màu xanh ngọc, trên thân áo thêu một con khổng tước đuôi dài, rất đẹp và trang nhã. Chỉ là thời trang hơn thời tiết sao? Nhìn bộ đồ này không thể giữ ấm.
Đàm Tú Phương xoa xoa tay nói:
"Bà chủ, chị mặc như vậy không lạnh sao?"
Bà chủ cầm kiện áo choàng đang khoác trên vai lắc lắc, nhoẻn miệng cười:
"Em trời đông đứng ở trong gió bán tào phớ có lạnh hay không?"
Đàm Tú Phương nghẹn lời, sửng sốt vài giây rồi bật cười:
"Có đạo lý."
Mỗi người theo đuổi mục đích khác nhau, cô vì kiếm tiền có thể chịu đựng giá rét, còn bà chủ thì vì cái đẹp cũng có thể chịu đựng được cái lạnh. Hai người một chín một mười có gì khác nhau đâu.
Bà chủ thấy cô hiểu ý tứ của mình, khóe miệng cong lên: "Đi thôi."
Cả
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền