ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 93. . Chương 93

Chương 93. Chương 93

Cả gia đình bốn người nhà họ Chu đợi hơn một giờ đồng hồ, cho đến khi sương mù tan đi, mặt trời ló dạng khỏi mây, vẫn chưa thấy người, họ mất hết kiên nhẫn.

Lưu Thải Vân đứng mà chân tay muốn tê, thấy Chu Gia Thành mấy phút đồng hồ liền thay đổi mấy vị trí đứng, vội vàng đỡ con trai nói:

"Chân của con còn chưa hoàn toàn, ngồi trên tảng đá một lát đi!"

Chu Gia Thành không dám cậy mạnh, vội vàng ngồi xuống.

Nửa giờ sau, vẫn không thấy bóng dáng của Đàm Tú Phương, nhà họ Chu không khỏi thiếu kiên nhẫn. Chu Đại Toàn chắp tay sau lưng:

"Cha vào xem một chút, cha không phải quân nhân, cô ta có thể nói cái gì?"

Chu Gia Thành giữ lại:

"Cha, bọn họ là người địa phương, không dễ chọc! Phép vua thua lệ làng, giống như lúc ở Chu Gia thôn không ai dám khi dễ bọn học, là một đạo lý này."

Chu Đại Toàn hiển nhiên cũng nghĩ đến điều này, trong lòng có chút nản lòng. Ông nghĩ, nếu là hắn ở nông thôn thì tốt rồi, hắn có thể vung tay lên kêu gọi mấy chục tộc nhân xuất động, vây quanh cái khách sạn này, xem nữ nhân kia còn dám kiêu ngạo hay không?

Chu Đại Toàn thở dài nói:

"Các người trở về đi, cha ở đây chờ, nếu buổi trưa không thấy thì một người ra thay cha, chúng ta thay phiên đứng ở chỗ này, không tin nó không xuất đầu ra!"

Lời vừa dứt, Chu Tiểu Lan hưng phấn hướng phía bên kia đường nói:

"Nhìn xem, Đàm Tú Phương đã trở lại."

Quả nhiên Đàm Tú Phương đang gánh hai cái sọt rau xanh đi về.

Bốn người nhà họ Chu lập tức đứng dậy, còn chưa đi đến gần đã la lớn:

"Đàm Tú Phương, đứng lại!"

Đàm Tú Phương ngẩng đầu lên, nhìn thấy bốn người bọn họ, lập tức dừng lại, bỏ gánh xuống, đem đòn gánh dựng thẳng lên, chống tay lên cái đòn gánh thờ ơ mà nhìn bọn họ.

Hai vợ chồng Chu Đại Toàn từ khi vào thành thì chưa hề gặp qua Đàm Tú Phương, hoàn toàn không biết người đã thay đổi, cho nên thấy cô ta bình tĩnh như vậy hai vợ chồng đặc biệt không cao hứng.

Lưu Thải Vân hỏi thẳng vào vấn đề:

"Đàm Tú Phương, mày đốt nhà của tao à? Mày lớn gan lắm rồi đấy? Dám đốt nhà tao việc này tao không để mày yên đâu?"

Đàm Tú Phương kinh ngạc trợn to mắt:

"Nhà cháy à? Chuyện khi nào thế? Thế đồ trong nhà đâu? Đã lấy ra hết chưa?"

Chu Tiểu Lan chỉ vào mũi Đàm Tú Phương tức giận la làng:

"Đừng giả vờ nữa, chúng tôi đều đã đi rồi, nhất định là do cô đốt!"

Đàm Tú Phương lập tức lắc đầu, ánh mắt vô cùng vô tội:

"Không phải tôi. Lương thực trong nhà đều là tôi vất vả trồng trọt, súc vật trong nhà cũng là tôi cắt cỏ nuôi dưỡng tôi sao nỡ mà đốt chứ. Tiểu Lan hai ta cùng nhau sống tám năm cô nghĩ tôi như vậy sao?"

Nhìn thấy bộ dạng này của Đàm Tú Phương, Chu Tiểu Lan bị mê mang, chẳng lẽ nó không có làm, là cô nhầm sao?

Cơ mà bộ dạng này Đàm Tú Phương đã đánh lừa được Chu Tiểu Lan ngu ngốc thôi chứ làm sao qua mặt được hai cha con Chu Đại Toàn.

Từ khi biết Đàm Tú Phương vào thành còn bắt đầu kiếm tiền sinh sống, Chu Đại Toàn càng nghĩ càng cảm thấy mọi chuyện trong nhà là do Đàm Tú Phương làm. Hắn tính tình độc đoán ngang ngược, ở nhà trừ bỏ con trai ở bên ngoài, ý kiến của người khác chắc chắn hắn không nghe, trong lòng nhận định là Đàm Tú Phương làm thì cho dù Đàm Tú Phương có nói cái gì cũng là do nó làm.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip