Chương 97. Chương 97
Sau khi từ bộ đội đi về, nhà họ Chu ảm đạm u ám, một mảnh bi thảm. Buổi trưa cũng không có người nấu cơm, Lưu Thải Vân trong nhà không ngừng mắng mỏ:
"Đồ khốn kiếp, con tiện nhân đó tôi đã biết ngay từ đầu con đó không thành thật rồi, nuôi nuôi nó, nuôi ra một cái bạch nhãn lang, lúc trước nên đem nó gả chồng đi! Nhà chúng ta chắc chắn là nó đốt, con tiện nhân này diễn kịch quá giỏi, giấu chúng ta giỏi quá mà."
Chu Gia Thành xoa xoa trán, không để ý tới Lưu Thải Vân, quay đầu lại hỏi Chu Đại Toàn:
"Đàm Tú Phương ở nông thôn trông như thế nào?"
Lúc hắn rời đi, Đàm Tú Phương mới 14 tuổi, ấn tượng về cô ta gần như mơ hồ, điều duy nhất nhớ rõ là cô ta trầm mặc ít lời, thanh âm cũng nhỏ, không có bốc đồng như Chu Tiểu Lan, ở nhà giống như người vô hình, không có cảm giác tồn tại.
Chu Đại Toàn cũng cảm thấy Đàm Tú Phương này hiện tại quá mức xa lạ:
"Không phải như thế, cô ta trước kia rất thành thật!"
Chu Đại Toàn có thể chắc chắn điều này, tuy rằng cùng con dâu này tiếp xúc rất ít, nhưng mấy năm nay đi lên núi xuống ruộng làm việc là hai người cùng nhau, Đàm Tú Phương thường xuyên giúp hắn, điểm này hắn không lầm.
Chu Gia Thành thở dài:
"Cô ta thay đổi khi nào vậy? Cha, cha cẩn thận ngẫm lại, một người thay đổi không thể nào không có dấu hiệu."
Chu Đại Toàn suy nghĩ một chút:
"Đại khái khi con trở lại, cái này phải hỏi mẹ con!"
Chu Đại Toàn dù sao cũng không thể nói rõ, ngoại trừ lúc làm ruộng, không có tiếp xúc nhiều với cô con dâu này, cả ngày cũng không nói câu nào.
Lưu Thải Vân đáp:
"Hình như sau khi biết tin con con sống, cô ta dám tự mình đến nhà Khang Đại Giang để khám bệnh và bốc thuốc, uống mấy ngày liền."
Người nhà quê chút cảm mạo bệnh vặt rất tiếc tiền, toàn dựa vào bản thân mình chống chọi cho qua, còn Đàm Tú Phương uống tận mười ngày thuốc, trong nhà suốt ngày tràn ngập hương vị thảo dược, cho nên Lưu Thải Vân vẫn còn nhớ.
Chu Gia Thành suy nghĩ, hắn trở về là chuyện tốt, Đàm Tú Phương có lẽ không biết hắn kết hôn với Diêu Ngọc Khiết ở bên ngoài, cho nên cô ta mới chủ động đi khám bệnh, hẳn là vì hắn.
Điều này cũng được Chu Tiểu Lan xác nhận:
"Cô ta lúc đi sang nhà cậu cả còn mang theo thuốc, nói là muốn thân thể khỏe lại chờ anh hai về, không muốn để anh hai thấy cô ta như con ma ốm."
Nói như vậy, kỳ thực Đàm Tú Phương luôn là người trong lòng có tính toán trước, là bọn họ xem nhẹ cô ta.
Còn nữa, khả năng thích nghi với cuộc sống ở thành phố của cô ta quá nhanh nằm ngoài dự đoán của hắn. Chu Gia Thành lại hỏi:
"Cha mẹ có biết nhà mẹ đẻ Đàm Tú Phương làm cái gì không?"
Lưu Thải Vân bĩu môi:
"Ai biết được, dù sao chết hết rồi còn mình nó, cho dù giàu có thì sao, bây giờ cũng là người sa cơ thất thế."
Đúng rồi, cho dù tổ tiên cô ta giàu có, thì cũng là dưới lòng đất, thừa lại mình Đàm Tú Phương cũng chẳng có gì đáng đề cập đến.
Nhắc đến chuyện quá khứ, Lưu Thải Vân không khỏi tiếc nuối:
"Sớm biết tôi không đổi túi khoai lang đỏ đổi lấy con sói mắt trắng nó. Nó hại chúng ta thật thảm, không được, Gia Thành còn ba đồng bạc nó đang giữ, chúng ta phải đi giành về."
Chu Gia Thành nắm lấy Lưu Thải Vân: "Mẹ còn chê xử phạt của con chưa đủ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền