Chương 102: Ta đói bụng lắm
Thạch Chí Kiên một tay nắm lấy eo thon của Selena, nhìn thẳng vào đôi mắt của nàng: “Ngươi tuyệt đối không nên hối hận.”
“Tại sao ta lại phải hối hận?”
“Chẳng lẽ ngươi không biết bên này của chúng ta còn có một câu tiếng Quảng Đông gọi là…”
Thạch Chí Kiên tiến lên đến bên tai Selena: “Ta chơi chết mẹ ngươi.”
…
Bên ngoài sòng bạc.
Xà Tử Minh ngồi trong xe, miệng ngậm điếu thuốc, chú ý tình huống bên ngoài, có thể khởi động xe bất cứ lúc nào.
Hai anh em Đại Uy và Tế Uy đứng cùng một chỗ tám chuyện.
“Ca, ngươi nói chúng ta chờ ở đây làm gì? Đã lâu như vậy rồi.” Tế Uy có chút không kiên nhẫn khoác tay lên vai Đại Uy.
Đại Uy móc ra bao thuốc lá Song Hỷ, đưa một điếu cho Tế Uy: “Tật xấu này của ngươi cần phải sửa lại, không nên tùy tiện gác lên vai người khác.”
“Vì sao?”
“Đôi vai của nam nhân là để gánh vác gia đình và cuộc sống, ngươi khoác vai người ta là có ý gì?”
“Người ta quen rồi mà.” Tế Uy nhìn lão đại của mình, lấy tay xuống: “Nhưng nói thật, Thạch tiên sinh kia nhìn rất thông minh.”
Đại Uy cười hỏi: “Ngươi mà cũng nhìn ra được sao?”
Tế Uy không vui nói: “Ta không phải đồ ngốc. Người ta có thông minh hay không, ta còn nhìn không ra, làm sao mà ra ngoài lăn lộn chứ?”
Đại Uy vừa hút thuốc vừa gật đầu: “Sự khôn khéo của Thạch tiên sinh rất đáng sợ.”
“Sao?” Tế Uy có chút không hiểu.
Đại Uy ngửa đầu nhìn trời, nhả ra một ngụm khói: “Ngươi nhìn thấy hắn nhã nhặn, nhưng hắn lại dám nói chuyện trước mặt Hào ca. Khó nhất là cặp mắt thanh tịnh của hắn, ngươi đoán không ra trong lòng hắn đang suy nghĩ cái quỷ gì. Ngươi nhìn đi, hiện tại Hào ca sắp bị hắn làm cho phát điên lên rồi kìa.”
Ánh mắt Đại Uy chuyển về phía cách đó không xa. Tế Uy cũng nhìn theo, chỉ thấy Hào cà thọt chống gậy, dưới chân đã rải đầy tàn thuốc. Rất nhiều tàn thuốc còn chưa hút hết đã bị hắn ném xuống đất, dùng chân giẫm nát.
Đại Uy, Tế Uy, còn có Xà Tử Minh có ngu đi chăng nữa cũng nhìn ra được Hào ca lúc này đang hoang mang, lo sợ, nôn nóng, bất an.
Cuối cùng, Thạch Chí Kiên cũng từ sòng bạc đi ra.
Hào cà thọt vội phun điếu thuốc xuống đất, không quan tâm có người dìu đỡ, chống quải trượng bước nhanh đến trước mặt Thạch Chí Kiên.
Đám người Đại Uy, Tế Uy cũng đi theo.
“A Kiên, chuyện làm sao rồi?” Hào cà thọt phát hiện khi mình hỏi câu hỏi này, giọng điệu hơi run rẩy.
Hắn quá căng thẳng. Ai có thể ngờ chuyện đêm nay có liên quan đến sống chết của hắn và Nghĩa Quần chứ.
Thạch Chí Kiên cũng không thừa nước đục thả câu. Hắn vỗ vai Hào cà thọt: “Hào ca, để ngươi chờ quá lâu rồi.”
Tim Hào cà thọt nhấc lên.
Thạch Chí Kiên nói tiếp: “Sự việc đã được làm thỏa đáng.”
Lúc này, tảng đá trong lòng Hào cà thọt mới chịu rơi xuống đất: “Ha ha, ta biết mà, ta biết lắm mà.” Hắn giơ quải trượng lên trời, rống to: “Thời vận của Ngũ Thế Hào ta không thấp như vậy.”
Đám người Đại Uy cũng bị sự hưng phấn của Hào cà thọt lây nhiễm, người nào cũng không nhịn được mà mỉm cười.
“Quá tốt rồi, Nghĩa Quần chúng ta sau này có thể trở nên uy phong hơn.”
“Thạch tiên sinh quá giỏi.”
“Thạch tiên sinh thật sắc bén.”
Hưng phấn được một lúc, Hào cà thọt vội giữ chặt tay Thạch Chí Kiên: “A Kiên, nói đi, làm sao ngươi làm được? Nghe nói nữ nhân người nước ngoài kia rất khó đối
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền