Chương 57: Cái này có tính là lý do hay không?
Từ Thế Kiến sửng sốt một chút, sau đó cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ kim cương sáng bóng trên cổ tay.
“Thời gian vừa lúc. Thú vị thật, nhưng ta rất hiếu kỳ vì sao ngươi lại mang tiền đến đây?” Từ Thế Kiến nhìn Thạch Chí Kiên, ánh mắt tràn ngập sự nghiền ngẫm.
Thạch Chí Kiên cười nói: “Bởi vì thư ký Ngụy không nhận chi phiếu, ta không thể làm gì khác hơn là đích thân đưa đến cho ngươi.”
Từ Thế Kiến mỉm cười, dùng ngón tay gõ lên bàn: “Chi phiếu cũng là tiền, lại còn là chi phiếu của ngân hàng Standard Chartered, tại sao lại không nhận chứ? Đúng rồi, tiền này của ngươi đúng không? Ta nghe nói vị Trương tiên sinh của Hồng Nghĩa Hải rất keo kiệt. Đừng nói là năm trăm nghìn, ngay cả năm mươi nghìn cũng chẳng muốn lấy ra.”
Trước khi đấu thầu, Từ Thế Kiến đã tìm hiểu rất kỹ về Hồng Nghĩa Hải. Trong mắt của hắn, loại người như Trương Cửu Đỉnh là kẻ thất bại bị thời đại đào thải. Ngay cả năm trăm nghìn cũng không dám lấy ra đọ sức, còn có tư cách gì để giữ bến tàu?
Thạch Chí Kiên gật đầu, đang định lên tiếng nói tiếp, nữ nhân viên chịu trách nhiệm tiếp đãi đã gõ cửa, mang hai tách café bước vào.
Từ Thế Kiến chỉ vào Thạch Chí Kiên: “Đưa cho khách trước.”
Nữ hài đặt café trước mặt Thạch Chí Kiên và Từ Thế Kiến, sau đó ôm khay bước ra ngoài, khép cửa lại.
Từ Thế Kiến chờ nữ hài rời khỏi, chỉ vào tách café trước mặt: “Uống café đi. Ta đặc biệt mang từ Ý về. Ngươi là bạn của tam thiếu mới có thể được uống đấy.” Giọng điệu ngoài mặt thì thân thiết nhưng thật ra lại cực kỳ ngạo mạn.
Thạch Chí Kiên đang định lên tiếng, Từ Thế Kiến đã nói trước: “Ngươi vẫn chưa trả lời ta, ngươi và Hồng Nghĩa Hải có quan hệ như thế nào? Tại sao lại phải giúp bọn hắn thanh toán món tiền đặt cọc lớn như vậy?”
Từ đầu đến cuối, giọng điệu của Từ Thế Kiến chỉ toàn là chất vấn, khống chế cục diện.
Thạch Chí Kiên không nhanh không chậm bưng tách café lên nhấp một ngụm, hai mắt khép hờ giống như đang nhấm nháp từ từ.
Từ Thế Kiến chờ hắn trả lời, Thạch Chí Kiên lại ung dung thổi tách café rồi lại nhấm nháp một ngụn.
Từ Thế Kiến mỉm cười, ép thật mạnh tàn thuốc lá vào gạt tàn: “Thạch tiên sinh đúng không? Ngươi có biết thời gian của ta rất quý, đồng thời ta còn không có tính nhẫn nại không?”
Thạch Chí Kiên đặt tách café xuống, hai mắt nhìn thẳng Từ Thế Kiến: “Năm trăm nghìn đích thật là của ta. Hồng Nghĩa Hải không bỏ ra nổi tiền. Ta giúp đỡ một tay, không có vấn đề gì chứ?”
Từ Thế Kiến cau mày: “Không có, tiền là của ngươi, ngươi muốn xài như thế nào thì tùy ngươi.”
“Vậy ta đích thân đưa tiền cho ngươi cũng không thành vấn đề?”
“Không có, ngươi là bạn của em trai ta, ta cũng đã gặp ngươi một lần, cũng chẳng ảnh hưởng toàn cục.”
“Vậy ta mong ngươi giúp một chuyện. Sau khi ngươi nhận năm trăm nghìn này, ngươi tiếp tục cho Hồng Nghĩa Hải nhận thầu bến tàu, không biết có vấn đề gì hay không?”
Từ Thế Kiến mỉm cười đứng lên, hai tay chống nạnh nhìn xuống Thạch Chí Kiên: “Ngươi nói như thế nào? Ngươi chỉ là bạn của em trai ta, vì sao ta lại phải nể mặt ngươi? Bến tàu là của ta, ta muốn giao cho ai thì giao cho người đó.”
“Đại thiếu, ngươi có cần suy nghĩ thêm một chút hay không?” Thạch Chí Kiên không hề bị khí thế của Từ Thế Kiến áp đảo.
Từ Thế Kiến cười ha hả một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền